Mưa rào thường mang đến những bất ngờ, và chiếc ô màu xanh ấy chính là định
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Chiếc Ô Xanh Dưới Mưa Rào — Đọc thử miễn phí
Tiết Toán cuối cùng trong ngày, đúng là cơn ác mộng có thật. Ngoài cửa sổ, bầu trời Sài Gòn đang trưng ra bộ mặt ủ rũ nhất, xám xịt như thể ai đó vừa đổ một thùng mực đen lên tấm toan màu xanh thanh bình mọi ngày. Linh cắn cắn đầu bút chì, mắt dán chặt vào những giọt mưa bắt đầu rơi tí tách, rồi ào ạt như trút nước. Tiếng lộp bộp trên mái tôn, tiếng quạt trần quay rì rì và giọng thầy Hùng trầm trầm giảng bài, tất cả trộn vào nhau tạo thành một thứ âm thanh ru ngủ chết người. Nhưng Linh không ngủ được. Tim cô đập thình thịch, không phải vì giải được bài tích phân hay vì lo thầy gọi kiểm tra bài cũ, mà vì cô vừa nhận ra một sự thật kinh hoàng: Cô quên mang ô.
"Trời ơi đất hỡi, số tôi sao khổ vậy nè!" – Linh lẩm bẩm trong đầu, miết miết ngón tay lên mấy dòng doodle tên "N.A.M" nguệch ngoạc trong tập nháp. Mấy cái trái tim bé xíu xung quanh cũng run rẩy theo tiếng sấm đì đùng ngoài kia. Nam. Nguyễn Anh Minh. Cậu bạn ngồi bàn thứ ba, cạnh cửa sổ, người mà cô đã thầm crush từ cái ngày đầu tiên bước chân vào lớp 10, cái ngày cậu ấy nhặt hộ cô cây bút bi rơi lăn lóc dưới gầm bàn. Kể từ đó, mỗi sáng đi học là một cuộc chiến nội tâm giữa việc nhìn trộm cậu ấy và giả vờ chăm chú nghe giảng. Mỗi chiều tan học là một cuộc đua xem ai về trước, ai nán lại lâu hơn để nhìn bóng lưng ai.
Tiếng chuông tan học vang lên, xé tan không khí căng như dây đàn trong lớp. "Reng! Reng! Reng!" – như tiếng kèn báo tử với Linh vậy. Cả lớp 12A1 ùa ra như ong vỡ tổ, tiếng cười nói, tiếng kéo ghế rổn rảng, tiếng dép lào lẹt quẹt trên hành lang. Mùi ẩm ướt của đất và mưa bắt đầu len lỏi vào lớp, át đi mùi mực và mùi phấn quen thuộc. Linh vẫn ngồi im, nhìn bạn bè lũ lượt xô nhau xuống cầu thang, từng nhóm túm tụm lại che ô hoặc chui rúc vào áo mưa. Cô cảm thấy một sự cô đơn lạ lùng ập đến, lạnh lẽo hơn cả những hạt mưa đang tạt ngang cửa sổ. Tay cô siết chặt quai cặp, cảm giác như mình là người duy nhất bị bỏ lại trên con thuyền Titanic vậy. "Chết chắc rồi. Giờ sao về?" – Cô rên rỉ. Điện thoại thì hết pin, nhà thì xa, mà giờ này mẹ còn chưa tan ca.
"Linh ơi, mày chưa về hả?" – Lan, cô bạn thân chí cốt của Linh, đầu đội mũ áo mưa màu vàng chói chang như Pikachu, ló mặt vào lớp. Đôi mắt tinh ranh của Lan quét một vòng rồi dừng lại ở vẻ mặt thảm hại của Linh. "Trời má, cái mặt mày như sắp tận thế vậy. Quên mang ô hả con vịt?"
Linh chỉ biết gật đầu, môi trề ra. "Chứ còn gì nữa! Sáng nắng chang chang, ai dè giờ nó đổ ụp như thác. Tao fail lòi rồi Lan ơi!"
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Lan bật cười sằng sặc, tiếng cười lanh lảnh át cả tiếng mưa. "Thôi thôi, kêu cứu làm gì. Đội chung với tao về đây. Tuy hơi chật chội nhưng còn hơn là tắm mưa."
Linh vừa định thở phào thì một giọng nói trầm ấm vang lên ngay phía sau lưng cô. "Thôi khỏi đi Lan. Đường về nhà Linh hơi xa, đi chung một cái ô to tướng đó không đủ đâu."
Cả Linh và Lan đều giật mình quay phắt lại. Là Nam. Cậu ấy đang đứng tựa vào khung cửa lớp, một tay cầm chiếc ô màu xanh dương to tướng, tay kia đút túi quần, dáng người cao ráo, vai rộng. Ánh mắt cậu ấy chạm vào Linh, và đúng lúc đó, trái tim Linh nhảy samba một cách vô tổ chức. Mấy sợi tóc mái lòa xòa của cô bỗng trở nên ngứa ngáy, muốn vươn tay lên chỉnh lại mà lại sợ bị Nam nhìn thấy. Mặt cô nóng ran, y như cảm giác khi lỡ miệng nói bậy xong bị mẹ nhìn.
"N-Nam..." – Linh lắp bắp.
"Ờ, Nam. Cậu ấy là bạn chung nhóm thuyết trình Sinh học của tao đó. Tự nhiên ở đâu ra vậy?" – Lan chen vào, thỉnh thoảng liếc mắt về phía Nam với vẻ mặt đầy nghi ngờ, như thể đang bắt quả tang tội phạm.
Nam mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đủ khiến Linh cảm thấy như có pháo hoa vừa nổ đùng đoàng trong lồng ngực. "Tớ đi mua nước về thì thấy hai cậu. Linh, cậu đi chung ô với tớ đi. Tớ về hướng đó mà."
"Hả? Hướng nào?" – Linh ngơ ngác hỏi, đầu óc giờ đây chỉ còn những khoảng trống và tiếng trống hội.
"À, thì... hướng về đường X ấy. Nhà tớ gần khu đó." – Nam trả lời, giọng điệu vẫn điềm tĩnh nhưng ánh mắt có vẻ hơi láo liên một chút. Linh biết thừa nhà Nam không phải hướng đó, vì cô đã... nghiên cứu bản đồ nhà cậu ấy trong những giờ ra chơi. Nhưng mà, trời ơi, ai quan tâm cơ chứ? Định mệnh, đúng là định mệnh rồi!
Lan nhìn từ Nam sang Linh, rồi lại từ Linh sang Nam, ánh mắt đầy ẩn ý. "À há... Ra vậy. Thôi được rồi, tôi hiểu rồi. Tôi xin rút lui không làm kỳ đà cản mũi nữa. Tôi đi trước đây. Mấy người nhớ về cẩn thận nhé!" Lan nháy mắt với Linh một cái rõ to, ý tứ rõ ràng như muốn nói "Tối nay kể hết đó nha con!". Rồi cô bạn phóng đi vèo vèo, bỏ lại Linh đứng đơ như pho tượng giữa cửa lớp, tim đập như ngựa phi nước đại.
Cả lớp giờ đã trống hoác. Chỉ còn Linh và Nam, và tiếng mưa như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ. Mùi mưa ẩm ướt hòa với mùi hương nhè nhẹ từ chiếc áo sơ mi trắng của Nam, một mùi hương không quá nồng, chỉ thoang thoảng như nắng sớm vậy. "Linh, đi thôi, mưa lớn hơn rồi đó." – Nam khẽ nói, giơ chiếc ô màu xanh ra, nghiêng nhẹ về phía cô.
Linh gật đầu lia lịa, bước ra khỏi cửa lớp. Cô cảm thấy mình như đang bước trên mây vậy, nhẹ bẫng và bồng bềnh. Bước chân cô khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan khoảnh khắc diệu kỳ này. Cậu ấy mở ô, chiếc ô màu xanh dương rộng rãi như một vòm trời nhỏ, che chở hai đứa khỏi những hạt mưa nặng hạt. Nam đi ngay cạnh Linh, bước chân chậm rãi và vững vàng. Cô cố gắng giữ khoảng cách một cách tự nhiên nhất, nhưng chỉ cần một cơn gió nhẹ, chiếc ô nghiêng đi một chút, vai họ lại khẽ chạm vào nhau. Mỗi lần như vậy, một luồng điện nhỏ như châm chích chạy dọc sống lưng Linh, khiến cô rụt rè co mình lại một chút.
"Mưa lớn quá ha." – Linh cố gắng bắt chuyện, giọng nói nghe có vẻ gượng gạo hơn cô tưởng.
"Ừm. Tự nhiên đổ ập xuống luôn." – Nam đáp, giọng trầm ấm, nghe rất dễ chịu. "Cậu có lạnh không?"
Câu hỏi của Nam khiến Linh giật mình. "À, không... không lạnh đâu." – Cô nói dối trắng trợn. Thực ra cô đang lạnh run cả người, nhưng cái cảm giác ấm áp từ bên cạnh Nam còn mạnh hơn cả cơn gió lạnh và hạt mưa. Cô liếc nhìn bàn tay Nam đang cầm ô, những ngón tay thon dài và trắng, bỗng nhiên cô thấy bàn tay mình thật thô kệch. Ước gì cô có thể chạm vào tay cậu ấy, dù chỉ là vô tình.
Con đường từ trường về nhà Linh thường ngày dài lê thê, nhưng hôm nay, dưới chiếc ô màu xanh này, nó lại trở nên thật ngắn ngủi. Tiếng mưa rơi lộp bộp, tiếng xe cộ vội vã chạy qua, tiếng gió rít nhẹ, tất cả đều trở thành nhạc nền cho câu chuyện không lời giữa hai người. Linh bước đi, mắt dán chặt vào những vũng nước lấp lánh trên đường, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn khuôn mặt nghiêng của Nam. Cậu ấy có sống mũi cao, ánh mắt hơi trầm tư một chút, và một lọn tóc mái cứ vương trên trán. Trong khoảnh khắc đó, Linh ước thời gian có thể ngừng lại mãi mãi. Cô ước mình có thể đi mãi dưới chiếc ô màu xanh này cùng Nam, không cần phải về đến nhà.
Khi đến khúc cua quen thuộc dẫn vào hẻm nhà Linh, Nam dừng lại. "Đến đây rồi. Cậu vào đi. Trong hẻm nhỏ, không cần ô đâu." – Giọng cậu ấy vẫn nhẹ nhàng, nhưng có chút tiếc nuối.
Linh cảm thấy hụt hẫng vô cùng. "À... ừm. Cảm ơn cậu nhiều nha Nam. Nhờ cậu mà tớ không bị ướt như chuột lột." Cô nở một nụ cười gượng gạo, cảm giác như có cục nghẹn đang mắc kẹt trong cổ họng.
"Không có gì." – Nam đáp, rồi khẽ nhấc tay lên, đặt nhẹ lên đỉnh đầu cô, xoa nhẹ mái tóc ướt sũng của cô. "Đừng để bị cảm đó. Mau vào nhà đi."
Cử chỉ bất ngờ của Nam khiến Linh đóng băng tại chỗ. Một cảm giác ấm áp, mềm mại lan tỏa từ đỉnh đầu xuống tận tim. Mùi hương của Nam, mùi mưa, và mùi hương tóc của chính cô hòa quyện vào nhau. Cô nhìn thẳng vào mắt Nam, đôi mắt cậu ấy trong veo và ấm áp, chứa đựng một thứ gì đó mà Linh không thể gọi tên. Cả thế giới như ngừng lại, chỉ còn tiếng mưa xối xả và tiếng tim cô đập thình thịch.
"Vâng..." – Linh thì thào, mặt cô chắc chắn đỏ như trái cà chua rồi. Cô vội vàng cúi đầu, quay người chạy vội vào trong hẻm, không dám nhìn lại. Vừa chạy vừa nghe tiếng Nam nói vọng theo: "Tối nhớ làm bài tập nhóm Sinh nha!"
Đến khi khuất vào trong hẻm, Linh mới dám thở phào. Cô tựa lưng vào bức tường cũ kỹ, tay ôm lấy ngực, cảm giác như lồng ngực mình sắp nổ tung. Bàn tay Nam vừa chạm vào đầu cô vẫn còn vương vấn, như một phép màu. "Trời đất ơi, chuyện gì vừa xảy ra vậy nè?" – Linh nghĩ, tay chạm nhẹ lên đỉnh đầu mình, nơi Nam vừa xoa. "Cậu ấy... cậu ấy xoa đầu mình!" Cả người cô nóng bừng bừng, cảm giác như vừa chạy marathon 10 vòng sân trường. Mưa vẫn xối xả, nhưng Linh không còn cảm thấy lạnh nữa.
Tối đó, sau khi ăn cơm xong, Linh nhanh chóng chui vào phòng, khóa trái cửa. Cô lôi điện thoại ra, cắm sạc vội vàng, rồi nhảy phóc lên giường, lăn lộn mấy vòng. Toàn bộ ký ức về buổi chiều mưa lại ùa về, rõ mồn một như một thước phim HD. Chiếc ô màu xanh, vai chạm vai, cái xoa đầu nhẹ nhàng... Mấy cái trái tim trong đầu cô thi nhau nhảy múa, reo hò ầm ĩ. Cô lướt qua danh bạ, tìm số của Lan.
"Alo, Lan hả? Mày biết gì chưa? Tao... tao về đến nhà rồi!" – Linh cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng không tài nào che giấu được sự hưng phấn trong giọng nói.
Đầu dây bên kia, Lan bật cười. "Trời má, cái con nhỏ này! Tưởng mày mất tích luôn dưới mưa rồi chứ. Mà sao rồi? Có gì hot không? Kể lẹ đi con! Tao hóng muốn rụng rời tay chân đây nè!"
Linh hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu tuôn ra mọi thứ, từ việc cô quên ô, đến việc Nam xuất hiện như một "thiên thần hộ mệnh", rồi cả đoạn đường về dưới chiếc ô xanh, và đặc biệt là cái xoa đầu "định mệnh" ấy. Lan cứ thi thoảng lại "Oh my god!", "Trời ơi!", "Thật hả mày?!" vang vọng qua điện thoại.
"Mày có chắc là cậu ấy không có ý gì không vậy Linh?" – Lan hỏi, giọng đầy nghi ngờ. "Tự nhiên nhảy ra che ô cho mày xong còn xoa đầu nữa chứ. Có mùi gì đó mờ ám nha!"
"Làm gì có! Chắc là cậu ấy thấy tao tội nghiệp quá nên giúp thôi. Với lại, tụi tao có nói chuyện gì nhiều đâu. Toàn là im lặng đi thôi à." – Linh chối lia lịa, nhưng trong lòng lại không hề phủ nhận cái "mùi mờ ám" mà Lan vừa nhắc đến. Thật ra, cô cũng đang mơ mộng về cái mùi đó mà.
"Thôi được rồi, tùy mày. Nhưng tao thấy cái vụ này không đơn giản đâu nha. Coi chừng crush của mày cũng crush lại mày đó!" – Lan kết luận, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc.
Linh đỏ mặt, cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. "Xàm! Thôi mày ngủ đi. Tao còn làm bài tập nhóm Sinh đây." Cô vội vàng cúp máy, không để Lan kịp nói thêm lời nào.
Thế nhưng, sau cuộc gọi với Lan, Linh lại càng không tài nào tập trung vào bài vở được. Cô mở vở Sinh học, trang bìa ghi tên môn học cùng tên thầy cô. Dòng chữ "BÀI TẬP NHÓM SINH" đập vào mắt cô. À, đúng rồi. Nam đã nhắc cô làm bài tập nhóm. Điều đó có nghĩa là... cô sẽ còn được gặp Nam, được làm việc chung với cậu ấy!
Nghĩ đến đó, Linh lại tủm tỉm cười một mình. Cô mở máy tính, tìm kiếm tài liệu về "Hệ sinh thái rừng ngập mặn", đề tài mà nhóm cô được phân công. Nhưng mắt cô cứ dán vào cái tên Nam trong danh sách thành viên nhóm chat lớp. Cậu ấy đang online. Cô định nhắn tin, nhưng rồi lại thôi. "Nên nhắn gì đây ta? 'Ê Nam, làm bài tập chưa?' Nghe lúa quá. 'Chào Nam, tối nay rảnh không làm bài tập nhóm?' Nghe sến súa quá trời. 'Nam ơi, tài liệu này hay nè.' Không, phải làm ra vẻ tự nhiên chứ." Linh cứ thế mà xóa đi xóa lại mấy dòng tin nhắn, cuối cùng vẫn không gửi đi được chữ nào. Ngón tay cô cứ lướt lướt trên màn hình, rồi dừng lại ở một tấm ảnh. Là ảnh Nam chụp lúc khai giảng, đứng cạnh mấy bạn nam khác trong lớp. Cậu ấy không cười, chỉ hơi nhếch mép một chút, ánh mắt hơi xa xăm. "Đẹp trai hết phần thiên hạ!" – Linh