"Ủa, thằng Huy kia, mày làm cái quần gì mà cứ nhìn chằm chằm vô điện thoại rồi cười tủm tỉm vậy?"
Thằng Bách, bạn thân chí cốt của tôi, vừa huých nhẹ vào vai, vừa cằn nhằn. Tôi giật mình, vội vàng cất điện thoại vào túi quần jean, giả vờ ho khan: "Gì đâu... xem meme thôi mà."
"Meme gì mà cười như thằng dở hơi vậy? Cho tao xem ké coi," nó nói, tiện tay thò vào túi tôi định móc điện thoại ra.
"Thôi đi cha nội! Meme nhảm nhí ấy mà, có gì đâu!" Tôi gạt tay nó ra, mặt nóng bừng. Thực ra, tôi không xem meme... tôi đang *làm* meme. Hay đúng hơn, tôi đang *trả lời story* của crush.
Crush của tôi, tên là Thảo My. Học cùng lớp, ngồi cách hai bàn. Tóc My dài, lúc nào cũng buộc đuôi ngựa gọn gàng. Cái cách My chống cằm nhìn ra cửa sổ khi thầy cô giảng bài, hay cái khoảnh khắc My mím môi suy nghĩ lúc làm toán... tất cả đều khiến tim tôi đập thình thịch như đánh trống.
Hôm nay My đăng một story là ảnh chụp bảng đen với dòng chữ nguệch ngoạc: "Mai kiểm tra Sử, ai cứu tui với huhu." Kèm theo là một cái meme con mèo khóc lóc.
Và tôi, một thằng đầu óc chỉ toàn meme, đã không thể cưỡng lại. Tôi lục tung kho ảnh, cuối cùng tìm được một cái meme chú chó Shiba mặt thiểu não, cầm cuốn sách Sử với caption: "Sử không khó, Sử không dai, có Sử thì học, không Sử thì thôi." Tôi tự tin bấm gửi.
Vài giây sau, điện thoại tôi rung lên. My đã "seen" và trả lời bằng một cái meme khác: con ếch Pepe giơ ngón cái, kèm dòng chữ "Bạn thật là một người bạn tốt!"
Trời ơi, chỉ là một câu trả lời qua lại bằng meme thôi mà tôi đã thấy mình như muốn bay lên tận mây xanh. Cảm giác như vừa thắng giải Nobel Hoà bình vậy. Bách nhìn tôi nhếch mép: "Mày lại crush ai rồi đúng không? Cái mặt mày y chang đợt mày mê con bé lớp phó văn nghệ hồi cấp hai."
Tôi vội xua tay: "Bậy bạ! Không có! Ai mà crush ai chứ!"
Nhưng trong lòng, tôi biết Bách nói đúng. Tôi đã crush Thảo My từ lâu lắm rồi, từ cái ngày đầu tiên bước vào lớp 10. Nhưng tôi là một thằng nhát cáy chính hiệu. Nhát đến mức chỉ dám bày tỏ tình cảm qua những cái meme.
