Rất lâu rồi, cái cảm giác phấn khích khi chờ tan học lại ùa về trong lòng Nguyệt. Hôm nay, cô không chỉ đơn thuần là một học sinh, mà còn là một người trở về kí ức đẹp đẽ của thuở cấp ba, nơi mà cuộc sống tràn đầy màu sắc và những tình cảm ngây thơ nhất. Nguyệt đứng dưới tán phượng già, bóng lá râm mát che chở cho những kỷ niệm và lời hứa năm xưa.
“Chờ chút, Nguyệt!” Tiếng gọi của Tùng vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Tùng, người bạn thân thiết nhất và cũng là người có thể nói là "crush" duy nhất của cô thời cấp ba. Cơ mà, khác với những năm tháng ấy, giờ đây Tùng đã trở thành một chàng trai trưởng thành, phong độ, với nụ cười tỏa nắng mà bất kỳ cô gái nào cũng phải xao xuyến.
Nguyệt như bừng tỉnh khỏi cơn mê, ngại ngùng nhìn sang chàng. "Mày... đi đâu vậy? Tại sao lại về trường?" – Cô hỏi, nhưng trong lòng lại tự hỏi mình: "Liệu mày có đủ dũng cảm để nói ra những điều đã chôn dấu suốt mười năm qua không?"
“Mày không biết sao? Mười năm rồi, trường tổ chức lễ kỷ niệm, tao muốn quay về xem mọi người thế nào. Mà công nhận, trường vẫn đẹp ghê!” Tùng vừa nói, vừa nhìn quanh như khám phá lại căn nhà cũ của tuổi thơ.
Nguyệt gật đầu, lòng thổn thức. Hình ảnh của những buổi chiều tan học, khi cả hai cùng chạy vòng quanh sân trường, nghịch ngợm và hứa hẹn sẽ không bao giờ xa nhau, bỗng ùa về như một bản nhạc cổ điển vang lên giữa cái tĩnh lặng của hiện tại.
Thực ra, lời hứa đó ngày ấy chỉ là một sự ngây thơ. “Tao sẽ luôn bên mày, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.” – Tùng đã nói như thế. Và giờ, sau mười năm, họ vẫn đứng đó, bên nhau, nhưng từng dòng đời đã dẫn họ đi những ngã rẽ khác nhau. Nguyệt mỉm cười nhưng lòng lại đầy băn khoăn, tự hỏi: “Liệu lời hứa vẫn còn ảnh hưởng gì đến cuộc sống của cả hai?”
“Cô Nguyệt, có tìm kiếm ai trong đám đông không?” Một giọng nói khác vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Đó là Linh, cô bạn thân khác của Nguyệt, người luôn ủng hộ cô trong mọi chuyện. Linh cũng là một nhân tố quan trọng trong những năm tháng của họ.
“À, không. Chỉ là… nhớ lại chút kỷ niệm thôi." Nguyệt đáp, nhưng cảm giác đang nhen nhóm trong lòng lại không thể che giấu.
