Một buổi hẹn hò định mệnh biến thành vụ án mất tích bí ẩn. Nạn nhân là một cô gái trẻ với quá khứ không mấy trong sạch. Điều tra viên Tuấn phải lần theo những dấu vết mờ nhạt từ tin nhắn cuối cùng, đối mặt với một mạng lưới dối trá, sự ghen ghét và những bí mật đen tối của giới thượng lưu, nơi mọi thứ đều có giá của nó.
Cái chết đến không báo trước, nhưng sự mất tích lại thường gửi đi những dấu hiệu thầm lặng. Với Hoàng Diễm, dấu hiệu ấy là một tin nhắn không hồi đáp, trôi dạt trong mê cung của dữ liệu số, trước khi mọi ánh sáng về cô gái trẻ vụt tắt sau buổi hoàng hôn ngày thứ Sáu định mệnh.
Thiếu tá Tuấn không ngủ được. Đó là thói quen cố hữu đã bám lấy anh suốt ba năm qua, kể từ vụ án “Mặt Nạ Đêm” ám ảnh kia. Mới 4 giờ 30 sáng, trời Sài Gòn vẫn còn chìm trong màn đêm ẩm ướt, không khí đặc quánh mùi đất và hơi nước sau cơn mưa rào nửa đêm. Tiếng còi xe máy vẳng lên từ xa, đều đặn như nhịp thở mệt mỏi của thành phố. Tuấn ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt gầy, đôi mắt thâm quầng ẩn sau vành kính gọng đen. Tay anh mân mê cây bút bi vỏ kim loại màu bạc, xoay đều giữa ngón cái và ngón trỏ, một chuyển động vô thức mỗi khi anh cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép vụn vặt trong đầu.
Vụ mất tích của Hoàng Diễm, 25 tuổi, được báo cáo bởi cô bạn thân, Minh Anh, vào tối Chủ Nhật, sau khi Diễm bặt vô âm tín từ tối thứ Sáu. Ba ngày. Ba ngày đủ để một vụ mất tích trở nên lạnh lẽo như chính nhiệt độ trong phòng điều hòa này. Tuấn lật lại hồ sơ. Hoàng Diễm, sinh viên trường Cao đẳng Kinh tế đối ngoại, đã tốt nghiệp hai năm. Ngoại hình ưa nhìn, thường xuyên xuất hiện trên mạng xã hội với những bộ cánh hàng hiệu, những chuyến du lịch sang chảnh. Nhưng hồ sơ thuế của cô ta trống rỗng, không có bất kỳ công việc chính thức nào được khai báo. Mẫu hình quen thuộc của "gái ngành" trá hình, hay "sugar baby" trong giới thượng lưu Sài Gòn. Tuấn thở dài, mùi cà phê đen đá anh vừa nhấm một ngụm đắng ngắt nơi đầu lưỡi. Anh không phán xét, chỉ cảm thấy một nỗi mệt mỏi dâng lên. Mỗi nạn nhân, dù quá khứ có phức tạp đến đâu, cũng đều là một con người, với những người thân đang chờ đợi.
Sáng hôm đó, 7 giờ, đội điều tra đã có mặt tại quán cà phê "Twilight" trên đường Bến Vân Đồn, Quận 4, nơi Diễm được nhìn thấy lần cuối. Không khí ở đây khác hẳn so với vẻ ồn ào của đường phố Sài Gòn. Quán được thiết kế theo phong cách tối giản, với những bức tường bê tông xám lạnh và đồ nội thất gỗ tối màu. Mùi hương cà phê rang xay thoang thoảng quyện với mùi ẩm mục của sông Sài Gòn phả vào qua khung cửa kính lớn, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh lặng vừa u buồn. Bên ngoài, những chiếc ghe nhỏ lững lờ trôi trên mặt sông phẳng lặng, phản chiếu ánh nắng ban mai chói chang.
"Chào thiếu tá Tuấn, trung úy Thảo," một người đàn ông trung niên, tóc vuốt keo bóng mượt, thân hình hơi mập mạp, bước ra đón. Đó là Tấn, quản lý quán. Giọng nói của ông ta hơi run, nhưng ánh mắt lại lướt nhanh, đánh giá từng người. "Tôi đã chuẩn bị sẵn mọi thứ theo yêu cầu."
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Trung úy Thảo, mái tóc tém gọn gàng, đeo kính gọng tròn, bật iPad, gõ lách cách. "Cảm ơn anh Tấn. Chúng ta cần xem camera an ninh từ 17h đến 19h tối thứ Sáu, và phỏng vấn nhân viên đã làm việc ca đó." Giọng cô dứt khoát, không chút e dè.
Tuấn nhìn lướt qua quán. Quán không lớn, khoảng hai mươi bàn. Bàn số 5, nơi Hoàng Diễm ngồi, nằm ở góc khuất, gần cửa sổ nhìn ra sông. Vẫn còn vài giọt nước đọng trên mặt bàn kính, có lẽ do nhân viên vừa lau qua. "Anh Tấn, anh có thể mô tả lại buổi tối hôm đó không? Anh có trực tiếp thấy Hoàng Diễm không?" Tuấn hỏi, giọng trầm.
Tấn gật đầu lia lịa, tay vuốt vuốt vạt áo vest. "Dạ có, thiếu tá. Cô Diễm là khách quen của quán. Cô ấy đến tầm 17h15, mặc một chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích rất đẹp, mang theo một cái túi xách nhỏ màu kem và đi đôi sandals cao gót trắng. Mái tóc xoăn nhẹ, trang điểm kỹ lưỡng như mọi khi. Cô ấy ngồi ở bàn số 5, gọi một ly nước ép dứa. Tôi nhớ rõ vì cô ấy không gọi cà phê, và tôi có hỏi vui là sao lại không uống cà phê như mọi lần."
"Không uống cà phê như mọi lần?" Thảo ghi chú nhanh. "Vậy cô ấy thường uống gì?"
"Dạ, thường là Americano nóng. Nhưng hôm đó thì không," Tấn đáp, nhún vai. "Cô ấy nói là muốn giữ tỉnh táo để bàn công việc."
Tuấn nhíu mày. "Bàn công việc? Anh có biết cô ấy gặp ai không?"
Tấn lắc đầu, có vẻ lo lắng. "Dạ không. Cô ấy ngồi một mình khoảng mười lăm phút. Sau đó cô ấy cứ nhìn đồng hồ liên tục, rồi đứng dậy đi ra ngoài. Tôi cứ nghĩ là cô ấy đi vệ sinh, nhưng rồi không thấy cô ấy quay lại nữa."
"Anh có thấy cô ấy rời đi cùng ai không? Hay có ai đến gần bàn cô ấy không?" Tuấn hỏi.
"Không, thiếu tá. Chắc chắn là không. Tôi có để ý vì quán hôm đó không quá đông. Cô ấy đi một mình, không thấy ai đi theo hay đón cô ấy cả," Tấn khẳng định, ánh mắt có vẻ bối rối. "Tôi chỉ nhớ là lúc cô ấy rời đi, tôi thấy cô ấy có chút gì đó bực bội. Khuôn mặt hơi cau lại, và cô ấy không hề nhìn lại."
Trong lúc Thảo đang kiểm tra hệ thống camera an ninh của quán, Tuấn tự mình đi một vòng. Anh đi đến bàn số 5. Mùi hương thoang thoảng của nước tẩy rửa vẫn còn đọng lại, nhưng anh vẫn cảm nhận được một chút mùi hương nước hoa nhẹ nhàng, ngọt ngào đặc trưng của phụ nữ. Dưới chân bàn, một mẩu khăn giấy nhỏ bị vo tròn nằm lăn lóc. Tuấn cúi xuống nhặt lên. Nó vẫn còn hơi ẩm, và có một vệt son môi mờ màu đỏ đô in trên đó. Anh bỏ vào túi chứng cứ.
"Thiếu tá," Thảo gọi, "Tôi tìm thấy đoạn camera rồi. Anh xem đây."
Màn hình hiện lên hình ảnh quán cà phê vào buổi hoàng hôn. Ánh sáng vàng cam từ mặt trời lặn hắt vào, tạo nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ. Hoàng Diễm xuất hiện đúng 17h15, dáng người mảnh mai, chiếc váy xanh ngọc bích nổi bật. Cô ngồi xuống bàn số 5, đặt chiếc túi xách nhỏ màu kem lên bàn, rồi lấy điện thoại ra lướt. Đúng như Tấn nói, cô có vẻ đang đợi ai đó. Cô liên tục đưa mắt nhìn ra cửa, rồi lại nhìn đồng hồ trên cổ tay.
"Đúng là cô ấy có chút bồn chồn," Thảo nhận xét. "Và đây, tầm 17h30, cô ấy đứng dậy, nhìn đồng hồ một lần nữa, rồi đi ra khỏi quán. Cửa chính, hướng ra đường Bến Vân Đồn."
Tuấn nhìn kỹ đoạn video. Camera chỉ có thể quay được phần cửa ra vào và một phần vỉa hè phía trước. Diễm bước ra, quay lưng lại với camera, khuất dần vào dòng người tấp nập. Không thấy ai đi cùng, không thấy xe cộ đón. Mọi thứ đúng như lời Tấn kể.
"Khoan đã," Tuấn đột nhiên lên tiếng, mắt nheo lại. Anh yêu cầu Thảo tua lại đoạn video từ 17h25. "Chậm lại, khung hình từng giây."
Thảo bấm máy. Từng khung hình giật cục lướt qua. Diễm vẫn ngồi ở bàn, ánh mắt vẫn hướng ra cửa. Và rồi, ở góc phải màn hình, phía xa hơn một chút so với cửa ra vào, một bóng người lướt qua. Người đàn ông đó mặc áo sơ mi dài tay màu xanh đậm, quần jean, đội mũ lưỡi trai đen che gần hết khuôn mặt. Điều đáng chú ý là anh ta không đi thẳng mà dừng lại một chút, như thể đang quan sát gì đó, rồi mới tiếp tục bước đi, hòa vào đám đông.
"Anh Tấn," Tuấn quay sang quản lý, người đang đứng phía sau, đổ mồ hôi hột. "Anh có thấy người này không?"
Tấn nhìn chằm chằm vào màn hình, khuôn mặt tái mét. "Dạ... dạ không. Tôi không để ý. Quán cũng có nhiều khách ra vào mà."
"Anh ta lướt qua ngay trước khi Diễm đứng dậy. Anh ta có dừng lại một chút," Tuấn nói, ngón tay chỉ vào màn hình. "Anh ta có vẻ đang quan sát Diễm."
"Anh ta không hề đến gần bàn cô ấy, thiếu tá. Tôi chắc chắn," Tấn lí nhí.
"Có thể. Nhưng anh ta lại xuất hiện cùng thời điểm cô Diễm có vẻ bực bội, và sau đó rời đi," Tuấn trầm ngâm. "Thảo, phóng to hình ảnh người đàn ông đó. Cố gắng làm rõ mặt."
Thảo gật đầu, các ngón tay lướt thoăn thoắt trên iPad. Độ phân giải không cao, hình ảnh nhòe đi khi phóng to, nhưng vẫn có thể thấy được dáng người khá cao, vóc dáng cân đối. Chiếc mũ lưỡi trai che khuất phần lớn khuôn mặt, nhưng đôi mắt, dù mờ, vẫn lộ ra vẻ sắc lạnh, tập trung.
"Không rõ mặt được, thiếu tá. Nhưng có thể thấy anh ta không phải là khách quen của quán. Tôi sẽ cho đối chiếu với dữ liệu camera các tuyến đường xung quanh Bến Vân Đồn để xem có tìm được dấu vết nào không," Thảo nói, có chút thất vọng.
Tuấn gật đầu. "Tốt. Tạm thời, Tấn, chúng tôi sẽ cần danh sách nhân viên làm việc ca đó và thông tin liên lạc của họ. Cũng như bản sao của tất cả các hóa đơn bán hàng từ 17h đến 19h tối thứ Sáu."
Rời quán cà phê Twilight, Tuấn và Thảo đến căn hộ của Hoàng Diễm ở một chung cư cũ kỹ trên đường Nguyễn Trãi, Quận 1. Chung cư có vẻ ngoài đã bạc màu theo thời gian, những bức tường loang lổ vết ố vàng và mùi ẩm mốc của nấm mốc xộc thẳng vào mũi. Khác với vẻ sang chảnh của Diễm, căn hộ của cô lại nằm trong một khu dân cư khá bình thường, không quá cao cấp.
Minh Anh, cô bạn thân của Diễm, đang đợi sẵn ở đó, đôi mắt đỏ hoe sưng húp. Minh Anh có vẻ
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Chung cư có vẻ ngoài đã bạc màu theo thời gian, những bức tường loang lổ vết ố vàng và mùi ẩm mốc của nấm mốc xộc thẳng vào mũi. Khác với vẻ sang chảnh của Diễm, căn hộ của cô lại nằm trong một khu dân cư khá bình thường, không quá cao cấp.
An toàn
7
Mặt Nạ Đêm
11,534 từ
🔒 Đăng nhập
8
Vết Xước Định Mệnh
7,270 từ
🔒 Đăng nhập
9
Vết Xước Trên Bạc Cũ
9,548 từ
🔒 Đăng nhập
10
Vết Ố Không Rửa
10,532 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lời Thì Thầm Của Kẻ Hờn Oán
10,554 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bức Ảnh Trong Bóng Tối
7,953 từ
🔒 Đăng nhập
14
Bóng Ma Ký Ức
12,575 từ
🔒 Đăng nhập
15
Mặt Nạ Đổ Vỡ
11,704 từ
🔒 Đăng nhập
16
Kẻ Trong Bóng Tối
9,740 từ
🔒 Đăng nhập
17
Màn Kịch Đổ Vỡ
8,487 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Hẹn Đẫm Máu
6,921 từ
🔒 Đăng nhập
19
Vết Nứt Trên Mặt Nạ
5,540 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bức Màn Vén Lên
10,146 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?