"Mày có biết cảm giác khi cả thế giới bỗng nhiên im bặt không, Nhi?"
Tôi lẩm bẩm, mắt vẫn dán chặt vào cái bóng lưng cao ráo trước mặt, thằng Lâm. Mái tóc đen nhánh của nó lướt qua cái quạt trần đang quay rè rè trên đầu, rồi đổ xuống vai áo đồng phục trắng tinh. Ngoài cửa sổ, tán bàng xanh mướt lay động nhè nhẹ. Gió thu.
Nhiên, con bạn thân chí cốt của tôi, đang nhồm nhoàm miếng bánh tráng trộn, phồng mang trợn má. Nó gật đầu lia lịa, "Biết chứ! Mỗi lần cô Hà gọi lên bảng trả bài mà tao chưa học bài đó! Tim rớt ra ngoài luôn!"
Tôi thở dài, "Không phải cái kiểu đó. Là cái kiểu… tự nhiên mọi thứ xung quanh mờ đi, chỉ còn mỗi một người sáng chói thôi."
Nhiên ngừng nhai, nhíu mày, rồi mắt nó bỗng sáng rực. "Ây da! Không lẽ… mày đổ thằng Lâm rồi hả, My?"
Tôi giật nảy mình, suýt nữa rớt cây bút xuống đất. "Đổ cái gì mà đổ! Mày nói linh tinh!" Mặt tôi nóng ran, chắc phải đỏ chót như trái cà chua. Tôi vội vàng cúi xuống vở, giả vờ ghi chép lia lịa.
"Thôi đi má! Đỏ lừ cái mặt ra rồi còn chối! Tao là bạn mày, tao lạ gì cái điệu bộ này," Nhiên khúc khích cười. "Nói nghe nè, thằng Lâm nó mới chuyển về đây được hai tháng mà mày đã như con dở hơi rồi. Nhìn nó còn hơn nhìn crush của mày hồi cấp 2 nữa!"
Tôi lườm Nhiên, nhưng trong lòng lại thấy nhột nhột. Nhiên nói đúng. Từ ngày Lâm chuyển vào lớp 11A1, cái thế giới vốn dĩ "tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến" của tôi bỗng dưng đảo lộn. Chỉ cần nó cười một cái, tôi có thể lịm đi cả ngày. Chỉ cần nó vô tình chạm vào tôi khi chuyền sách, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mà tệ nhất là cái mùi hương của nó, mùi của nắng và sách cũ, cứ quanh quẩn trong không khí mỗi khi nó ở gần.
"Thằng Lâm nó sắp đứng dậy rồi kìa," Nhiên huých nhẹ tay tôi.
Tôi ngẩng đầu lên. Quả nhiên, Lâm đang thu dọn sách vở. Chuông báo hết giờ học chiều vừa reo vang. Tim tôi bắt đầu đập thình thịch. Đây rồi, khoảnh khắc kinh điển.
"Thôi, tao đi vệ sinh đây," Nhiên vỗ vai tôi rồi phóng ra khỏi lớp. "Mày cứ từ từ mà thưởng thức cảnh đẹp nha!"
