Tiếng chuông điện thoại réo lên inh ỏi trong căn phòng tối, phá vỡ giấc ngủ chập chờn của cô gái trẻ tên Linh. Giật mình, cô vớ lấy chiếc điện thoại, màn hình hiển thị số lạ. "Alo?" Giọng cô khàn khàn.
"Chào mừng cô đến với trò chơi, Linh. Cô có 24 giờ để tìm ra kẻ giết người, nếu không... " Một giọng nói bị bóp méo, lạnh lẽo vang lên. Linh giật mình, chiếc điện thoại rơi bộp xuống sàn. Cô biết giọng nói này. Nó giống hệt giọng trong đoạn ghi âm giới thiệu trò chơi "Murder Mystery" mà nhóm cô đã chuẩn bị cho buổi tụ tập cuối tuần. Nhưng sao lại vào lúc này?
Linh nhìn đồng hồ. 3 giờ sáng. Mưa như trút nước ngoài cửa sổ, những tia sét xé toạc bầu trời đêm Sài Gòn. Cô cố trấn tĩnh, nhặt điện thoại lên. "Ai đấy? Đừng đùa nữa, Minh!" Cô gọi tên người bạn thân, người luôn thích bày trò.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng rè rè và một âm thanh khác, rất khẽ, như tiếng tích tắc của đồng hồ. Linh cảm thấy lạnh sống lưng. Cô nhớ lại tối qua. Bảy người bạn thân, bảy vai diễn trong kịch bản “Án Mạng Đêm Phục Sinh” được Minh dày công chuẩn bị. Hắn đã nhập vai thám tử, còn cô là “Nữ thừa kế bí ẩn”. Mọi thứ đều rất thật, từ những “manh mối” được giấu khắp căn biệt thự cổ thuê ở Quận 2, đến những lời thoại ám chỉ đầy kịch tính.
Minh, với nụ cười bí hiểm, đã tuyên bố: "Trò chơi này chỉ kết thúc khi kẻ sát nhân bị vạch mặt, hoặc... kẻ sát nhân tìm đến nạn nhân cuối cùng." Lời hắn nói, giờ đây, vang vọng trong đầu Linh, mang theo một sự lạnh lẽo khác thường.
Cô ngồi bật dậy, bật đèn. Ánh sáng vàng vọt đổ xuống căn phòng, phơi bày sự hỗn loạn của những bộ quần áo vứt lung tung và ly cà phê sữa đá uống dở. Chiếc hộp gỗ nhỏ mà Minh đưa cho cô tối qua, đựng “manh mối đầu tiên”, vẫn nằm im lìm trên bàn cạnh giường. Cô mở ra. Bên trong là một chiếc thẻ bài ghi dòng chữ: "Bạn không thể tin tưởng bất kỳ ai. Kẻ sát nhân đang ở rất gần."
Dưới thẻ bài, có một tấm ảnh cũ. Đó là bức ảnh chụp cả nhóm cách đây 5 năm, trong buổi liên hoan tốt nghiệp đại học. Tất cả đều cười tươi, nhưng ánh mắt của một người trong số họ, dù bị nhòe bởi đèn flash, vẫn khiến Linh rùng mình. Đó là ánh mắt của Hải, người luôn trầm lặng và ít nói trong nhóm. Và Linh chợt nhận ra, trong bức ảnh này, chỉ có sáu người. Người thứ bảy, Minh, không hề có mặt. Linh nhớ rằng Hải là người chụp ảnh cho nhóm.
