Ánh đèn flash chói lòa từ chiếc máy ảnh chụp ảnh hiện trường vụ án. Tiếng xôn xao từ đám đông bên ngoài hiện lên như một bản nhạc nền ồn ã cho sự tĩnh lặng đáng sợ bên trong căn hộ. Hương nước hoa nồng nàn quyện lẫn với mùi máu, và giữa tất cả những hỗn loạn ấy, đứng một người đàn ông. Anh không hề hoảng sợ hay cảm thấy ám ảnh. Trái lại, ánh mắt của anh sáng lên như một ngọn đèn trên một con đường tối tăm.
Đỗ Vân Anh, chuyên gia tâm lý hình sự nổi tiếng, đã đến hiện trường. Gương mặt anh lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm, có thể khiến bất kỳ ai bị mê hoặc. Nhưng trên hết, trong lòng anh vẫn nặng trĩu một bí mật mà chính anh cũng không thể hiểu nổi.
"Báo cáo nhanh đi, tình hình thế nào?" Vân Anh hỏi, giọng trầm và rõ ràng.
Người trợ lý của anh, Mai, thở hắt ra, "Nạn nhân là Nguyễn Hoàng, 32 tuổi, giám đốc marketing của một công ty lớn. Phát hiện vào khoảng 10 giờ sáng. Trên người có dấu hiệu của sự chống cự, nhưng không có dấu hiệu của xô xát."
"Ngầu đúng không? Giám đốc marketing, mùi tiền rực rỡ," Vân Anh châm biếm, nhưng trong lòng anh lại dấy lên cảm giác đau thương cho một cuộc đời đã tắt lịm.
Với đôi tay thận trọng, Vân Anh vuốt ve tấm thẻ nhân viên nằm trên bàn, nơi có một vệt máu nhỏ. "Đây là một thông điệp," anh thì thầm. "Nhưng thông điệp này lại mang đến nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời.”
Mai nhướng mày, "Thông điệp gì ạ?"
"Nhìn cách đặt tấm thẻ. Nó bị vứt bỏ, không phải là dấu hiệu của sự hối tiếc. Kẻ giết người muốn chúng ta hiểu rằng Hoàng không còn gì nữa. Hãy xem kỹ lại.” Anh chỉ vào vị trí của tấm thẻ, đôi mắt sắc như dao cạo của anh chuyển động nhanh chóng, quan sát mọi thứ xung quanh.
Khi cả hai đang tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào cần thiết, một cuộc gọi đến từ tổ trưởng điều tra vang lên qua điện thoại của Mai, làm gián đoạn không khí căng thẳng. "Có thông tin mới từ camera an ninh," giọng tổ trưởng vang lên.
"Đưa tôi xem," Vân Anh yêu cầu, nhưng giọng nói của tổ trưởng lại nhẹ nhàng, như thể có điều gì đó nặng nề hơn đang đè lên vai anh.
