Tiếng lạch cạch của viên đá lạnh va vào thành ly thủy tinh vỡ tan trong đêm, cùng với tiếng thở dốc của tôi. Đồng hồ điểm ba giờ sáng. Mắt tôi dán chặt vào màn hình máy tính, cố gắng ghép nối những mảnh ghép vụn vặt của vụ án “Đồng hồ cát”. Vụ án đã ám ảnh tôi suốt ba tuần. Thi thể nạn nhân, Trần Thị Mai, được tìm thấy trong căn chung cư cũ ở quận 4, Sài Gòn. Cô gái trẻ, vừa tốt nghiệp đại học, với đôi mắt mở trừng trừng như nhìn thẳng vào hư vô.
Cái chết của Mai là một bi kịch, nhưng điều khiến tôi trằn trọc là thời gian. Thời gian trên chiếc đồng hồ cát bằng thủy tinh vỡ nát ngay cạnh thi thể, chỉ vào đúng 2 giờ 22 phút. Một con số lặp lại một cách đáng ngờ. Và bên cạnh đó, một mảnh giấy nhỏ, nhàu nát, viết vội vàng bằng mực đỏ: “Thời gian không chờ đợi”.
Chuông điện thoại réo vang, cắt ngang dòng suy nghĩ. Là giọng nói trầm khàn của Đội trưởng Khoa. "Văn, có tin mới. Camera an ninh ở quán cà phê dưới chung cư Mai sống vừa được khôi phục. Có vẻ Mai đã gặp ai đó trước khi chết."
Tôi bật dậy, cảm giác tê cứng ở vai gáy tan biến. Một tia hy vọng le lói trong màn đêm đặc quánh. "Gặp ai, đội trưởng?"
"Một người đàn ông. Đội hình sự chưa xác định được danh tính. Nhưng điều kỳ lạ là, đoạn camera đó chỉ ghi lại từ 23 giờ đến 23 giờ 15 phút. Sau đó là một khoảng trống, rồi bật lại vào 2 giờ 23 phút sáng. Giống như có ai đó đã cố tình xóa đi một phần."
Tôi nắm chặt chiếc bút chì trong tay, đầu óc quay cuồng. Khoảng thời gian bị xóa. 2 giờ 22 phút trên chiếc đồng hồ cát. Sự trùng hợp này không thể nào là ngẫu nhiên. Có lẽ kẻ thủ ác không chỉ muốn lấy đi mạng sống của Mai, mà còn muốn chơi một trò chơi với thời gian. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn Sài Gòn vẫn rực rỡ, nhưng ẩn sâu bên trong là những bí mật đen tối đang chờ được phơi bày.
