Một quả bom hẹn giờ được đặt tại một địa điểm đông người, và hung thủ chỉ để lại một chuỗi câu đố. Đội phá án chỉ có vài giờ để giải mã các mật mã, lần theo dấu vết của kẻ khủng bố và ngăn chặn một thảm kịch. Mỗi giây trôi qua là một cuộc chiến cân não giữa sự sống và cái chết.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Mật Mã Đếm Ngược — Đọc thử miễn phí
Tiếng còi tàu từ từ rít lên, xé toang bầu không khí nhộn nhịp của Ga Sài Gòn lúc 8 giờ sáng. Mùi phở thoang thoảng quyện vào hơi khói xe máy, xen lẫn mùi cà phê sữa đá đặc trưng tỏa ra từ những quán cóc ven đường. Trần Ngọc Thư, cô sinh viên năm hai ngành Kiến trúc, đang miệt mài gõ tin nhắn cho mẹ, khẽ nhíu mày trước thông báo về chuyến tàu bị trễ mười lăm phút. Chiếc khăn choàng màu xanh coban mà mẹ vừa đan cho cô vắt hờ trên vai, phất phơ theo làn gió nóng. Thư liếc nhìn đồng hồ, 8 giờ 10 phút. Cô lại nhấp một ngụm trà tắc mát lạnh, vị chua ngọt thấm vào đầu lưỡi, cố xua đi cái nóng hầm hập đang bắt đầu bao trùm thành phố. Xung quanh, dòng người vẫn tấp nập, những gương mặt háo hức, mệt mỏi, vội vã lướt qua nhau như những thước phim quay nhanh. Một gia đình trẻ cười khúc khích với đứa con nhỏ đang giãy giụa trong xe đẩy, chiếc bánh mì kẹp chả giò trên tay người cha tỏa mùi thơm khó cưỡng. Cả một Sài Gòn thức giấc, sống động và đầy hứa hẹn.
Đột nhiên, một tiếng "TÍT… TÍT… TÍT" chói tai vang lên, cắt ngang mọi âm thanh thường nhật. Không phải còi tàu, không phải tiếng rao hàng. Đó là âm thanh của một hệ thống báo động khẩn cấp, một loại âm thanh báo hiệu hiểm nguy mà người dân Sài Gòn ít khi phải nghe thấy. Những cái đầu ngẩng lên, những câu chuyện đang dang dở bị ngắt vụt. Ánh nắng ban mai bỗng chốc trở nên lạnh lẽo. Một người đàn ông trong bộ đồng phục bảo vệ, mặt tái mét như tàu lá chuối, vừa chạy vừa la lớn: “Báo động! Có vật thể lạ! Mọi người mau sơ tán!”
Chỉ trong tích tắc, cảnh tượng nhộn nhịp ban nãy biến thành một cơn hỗn loạn kinh hoàng. Tiếng hét, tiếng giày dép loảng xoảng trên nền gạch, tiếng đẩy đổ va chạm. Ngọc Thư đánh rơi chiếc điện thoại, vỡ tan màn hình, nhưng cô không kịp để ý. Cô bị cuốn theo dòng người đang ào ạt đổ ra phía cổng. Mùi mồ hôi, mùi sợ hãi lan tỏa khắp nơi, nồng nặc như một thứ khí độc vô hình. Mắt cô bé hoa lên, tai ù đi. Cô chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch như trống trận.
Những chiếc xe cảnh sát, xe cứu thương, xe cứu hỏa nối đuôi nhau lao tới, đèn xoay tròn chớp nháy màu xanh đỏ như những đốm lửa ma trơi giữa ban ngày. Tiếng còi hú vang vọng khắp các ngõ hẻm lân cận. Khu vực Ga Sài Gòn nhanh chóng bị phong tỏa, biến thành một pháo đài cô lập giữa lòng đô thị.
“Đại úy Cao Minh, hiện trường đã được phong tỏa. Đội rà phá bom mìn đã vào vị trí. Thiếu tá An Hạ đang trên đường tới.” Giọng Đại úy Trần Nam, Trưởng Phòng Cảnh sát Điều tra tội phạm về Trật tự xã hội (PC02), vang lên qua bộ đàm. Ông ta đứng ngoài vòng dây an ninh, vầng trán đã lấm tấm mồ hôi dù thời tiết chưa thật sự gay gắt. Ánh mắt ông ta quét qua đám đông hiếu kỳ đang bị chặn lại ở xa, rồi dừng lại trên chiếc đồng hồ đeo tay. Từng giây trôi qua đều là vàng là bạc.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Cao Minh không trả lời. Anh đang đứng tựa vào một gốc cây bàng già, bóng râm đổ xuống vai, tay vẫn giữ chặt cốc cà phê đen đá quen thuộc. Hơi lạnh từ ly nước đá thấm vào lòng bàn tay anh, xoa dịu phần nào cơn đau đầu âm ỉ. Đêm qua anh lại mất ngủ, ánh mắt thâm quầng dưới vầng trán rộng. Bộ vest công sở màu xám than đã nhăn nhúm đôi chút, cho thấy anh đã vội vã đến mức nào. Nhưng dáng vẻ luộm thuộm ấy không làm giảm đi sự sắc bén trong ánh mắt anh. Đôi mắt ấy không ngừng quét qua từng chi tiết nhỏ nhất của hiện trường hỗn loạn. Anh ngửi thấy mùi thuốc nổ thoang thoảng trong không khí, một mùi hương khó chịu nhưng quen thuộc với những người làm nghề này.
Anh nhìn lướt qua những mảnh vụn của chiếc điện thoại bị vỡ của cô gái trẻ ban nãy, rồi dừng lại ở một vết xước mới tinh trên chiếc ghế đá cũ kỹ gần đó. Vết xước ấy không phải do tự nhiên mà có, nó nông nhưng sắc, như thể vừa bị một vật cứng nào đó kéo rê qua. *Một chi tiết đáng chú ý*, anh thầm nghĩ. Anh cũng để ý đến một vết trượt lốp xe nhỏ, rất mờ, in trên vỉa hè cách đó không xa, gần một bãi giữ xe máy, đủ để nhận ra đó là lốp xe máy cũ, đã mòn. Những vết lốp xe ở Ga Sài Gòn thì nhiều vô kể, nhưng vết này lại nằm ở một vị trí hơi khuất, không phải là lối đi chính.
“Vật thể lạ là một chiếc hộp carton, cỡ trung bình, được dán kín bằng băng keo màu nâu.” Giọng một chuyên viên rà phá bom mìn báo cáo. “Có một đồng hồ hẹn giờ kỹ thuật số gắn bên ngoài, đang đếm ngược. Thời gian còn lại: 03 giờ 45 phút 22 giây.”
Cao Minh nhắm mắt lại. *Ba tiếng bốn mươi lăm phút.* Thời gian không nhiều. Kẻ khủng bố này muốn chơi một trò chơi. Hắn không chỉ muốn gây nổ, hắn muốn tạo ra một cuộc đua, một màn trình diễn.
“Đừng chạm vào nó.” Giọng nói trong trẻo, nhưng kiên quyết vang lên.
An Hạ xuất hiện như một làn gió mát giữa biển lửa căng thẳng. Cô mặc chiếc áo blouse trắng tinh tươm, tóc búi cao gọn gàng, vài sợi tóc lòa xòa trước trán. Cô bước đi nhanh nhẹn, đôi mắt màu nâu mật ong quét một lượt qua hiện trường, dừng lại ở Cao Minh rồi chuyển sang chiếc hộp. Trên tay cô là một chiếc máy tính bảng mỏng dính, màn hình đang hiển thị sơ đồ Ga Sài Gòn. Mùi hương bạc hà thoang thoảng từ cô khiến Cao Minh thoáng chốc cảm thấy dịu đi cơn đau đầu.
“Chào Đại úy Cao. Chào Đại úy Nam.” An Hạ gật đầu. “Đã có hình ảnh rõ nét của quả bom và bức thư chưa?”
“Có đây, Thiếu tá.” Một chuyên viên trẻ tuổi lập tức đưa cho cô một tập ảnh chụp phóng đại.
An Hạ đeo găng tay y tế, cẩn thận lật từng bức ảnh. Cô là chuyên gia phân tích hiện trường kỹ thuật số và pháp y, từng tham gia nhiều vụ án phức tạp mà kiến thức thông thường không thể giải quyết. Cô là một bộ óc logic, nhìn mọi thứ dưới lăng kính của dữ liệu và thuật toán. Cao Minh thì khác, anh nhìn mọi thứ dưới lăng kính của tâm lý tội phạm và những ẩn ý sâu xa. Hai người họ, một là lý trí, một là trực giác, thường bổ sung cho nhau một cách kỳ lạ.
Cao Minh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng gắt tràn ngập khoang miệng. Anh vẫn đứng yên, quan sát An Hạ.
An Hạ lướt ngón tay trên màn hình máy tính bảng. Cô phóng to bức ảnh của chiếc hộp carton. “Băng keo. Loại băng keo trong suốt, bản rộng 5cm. Nhãn hiệu ‘SuperBond’. Một loại băng keo rất phổ biến, dễ mua ở bất kỳ cửa hàng tạp hóa nào. Không có gì đặc biệt.”
Cô chuyển sang bức ảnh cận cảnh đồng hồ hẹn giờ. “Đồng hồ điện tử. Mạch điện tử tích hợp. Không phải loại tự chế đơn giản. Có vẻ được thiết kế khá chuyên nghiệp. Không để lộ dây dẫn, có lớp vỏ bảo vệ.”
Rồi cô dừng lại ở bức ảnh quan trọng nhất: một phong bì nhỏ màu trắng, được dán ngay ngắn trên nắp hộp.
“Bức thư.” An Hạ thì thầm. Cô ra hiệu cho đội rà phá bom mìn dùng thiết bị chuyên dụng để tách phong bì ra mà không gây ảnh hưởng đến quả bom. Chỉ vài phút sau, một chiếc kẹp robot cẩn thận đưa phong bì đến tay An Hạ.
Cô cẩn thận dùng nhíp gắp lá thư bên trong ra. Đó là một tờ giấy A4 gấp đôi, không có bất kỳ dấu vân tay nào trên bề mặt, đã được xử lý kỹ lưỡng. Trên đó, một bài thơ ngắn được in bằng font chữ Times New Roman, cỡ 12, màu đen tuyền.
An Hạ đọc to:
“*Thời gian trôi, cát đếm,*
*Nơi khởi nguồn của những giấc mơ,*
*Nay hóa thành tro bụi.*
*Đi tìm nơi cát chảy, nơi ta khắc tên em.*
*Hồi chuông tử thần ngân vọng,*
*Báo hiệu cuộc tàn cuộc đã bắt đầu.*”
Cao Minh nhướn mày. “Thơ sao? Hắn ta muốn mình làm nhà thơ à?” Giọng anh mang chút mỉa mai, nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm túc.
An Hạ không để tâm đến lời châm chọc của anh. Cô tập trung vào từng từ, từng câu. “Font chữ Times New Roman. Một font chữ phổ biến, nhưng… thông thường những kẻ khủng bố muốn giấu danh tính sẽ dùng font chữ khó nhận dạng hơn, hoặc viết tay để đánh lạc hướng.”
Cô đưa máy tính bảng cho Cao Minh. “Đại úy, anh thấy gì?”
Cao Minh cầm lấy máy tính bảng. Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, dừng lại ở câu “Nơi khởi nguồn của những giấc mơ”. Anh cau mày. “Ga Sài Gòn? Là nơi khởi đầu của những chuyến đi, những giấc mơ về một tương lai mới. Một sự trùng hợp quá rõ ràng, nhưng… có thể là một cái bẫy.”
Anh tiếp tục đọc, vị đắng của cà phê vẫn còn trong miệng. “Đi tìm nơi cát chảy, nơi ta khắc tên em. Cát… Cát đếm… Đồng hồ cát?”
An Hạ gật đầu. “Đó là một mối liên hệ rõ ràng với cái tên của vụ án. ‘Đồng Hồ Cát Đếm Ngược’. Nhưng ‘cát chảy’ thì sao? Một bãi biển? Một công trường xây dựng? Hay là một địa danh có chữ ‘Cát’?”
Đại úy Trần Nam bước tới, vẻ mặt căng thẳng. “Mọi người, chúng ta chỉ còn
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Màn Sương Kép
7,160 từ
🔒 Đăng nhập
7
Mảnh Ghép Méo Mó
9,470 từ
🔒 Đăng nhập
8
Dấu Vết Thứ Ba
8,784 từ
🔒 Đăng nhập
9
Ảo Ảnh Cũ Kỹ
9,005 từ
🔒 Đăng nhập
10
Vết Nứt Thời Gian
10,287 từ
🔒 Đăng nhập
11
Tháp Chân Lý Nghiêng
11,967 từ
🔒 Đăng nhập
12
Vết Cắt Ngang Đời
8,329 từ
🔒 Đăng nhập
13
Bàn Tay Định Mệnh
9,219 từ
🔒 Đăng nhập
14
Gương Mặt Giấu Trong Bóng Tối
9,854 từ
🔒 Đăng nhập
16
Vết Cà Phê, Mảnh Vỡ, Tiếng Tim
9,395 từ
🔒 Đăng nhập
17
Thức Tỉnh Giữa Hủy Diệt
3,911 từ
🔒 Đăng nhập
18
Tích Tắc Định Mệnh
10,115 từ
🔒 Đăng nhập
19
Dây Đỏ, Dây Xanh
11,840 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khoảnh Khắc Của Sự Thật
13,323 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?