Một buổi sáng tĩnh lặng bị xé toạc bởi tin tức chấn động: một doanh nhân
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 18 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Mùi Hương Kỳ Lạ Trong Căn Hộ — Đọc thử miễn phí
Tiếng chuông điện thoại đổ dồn, xé toạc màn đêm đặc quánh của căn phòng chung cư quận Bình Thạnh, nơi cô thám tử **Đặng Thiên Di** vừa chìm vào giấc ngủ chưa được ba tiếng. Màn hình điện thoại hiện lên cái tên "Thanh Nghị", kèm theo biểu tượng mặt cười méo mó mà anh ta tự đặt. Cô thở dài, biết rằng một ngày mới – và có lẽ là một vụ án mới – đã bắt đầu. Đồng hồ báo thức kỹ thuật số màu đỏ rực trên tủ đầu giường chỉ 3:47 sáng. Cô đã uống hết ba tách cà phê đen đặc vào tối qua, cố gắng hoàn thành báo cáo phân tích tâm lý của một vụ án bắt cóc, và bây giờ đôi mắt vẫn còn cay xè vì thiếu ngủ.
"Alo?" Giọng cô khàn đặc.
"Thiên Di, có án mạng. Chung cư The One, Thảo Điền. Tôi cần cô ở đây ngay, đây không phải vụ bình thường." Giọng **Thanh Nghị**, Đội trưởng Đội Trọng án, luôn dứt khoát, nhưng hôm nay có thêm chút gì đó căng thẳng, gần như là hoang mang. "Nạn nhân là Trần Chí Cường, CEO tập đoàn Khải Hoàn."
Não Thiên Di ngừng hoạt động trong một giây. Trần Chí Cường? Cái tên đó quá quen thuộc. Ông ta là một "ông trùm" trong giới bất động sản Sài Gòn, nổi tiếng với những dự án chung cư cao cấp và lối sống xa hoa. Việc ông ta bị sát hại tại căn hộ penthouse xa xỉ nhất của mình là một cú sốc lớn, đủ để đánh thức cả thành phố. "Tôi đến ngay." Cô trả lời cụt lủn, dù trong lòng đã dấy lên cảm giác bồn chồn khó tả. Cô vội vàng rửa mặt bằng nước lạnh, cảm nhận từng tia nước như những mũi kim châm vào làn da mỏng manh, cố gắng xua đi lớp sương mờ trong đầu. Một bộ quần áo đen, chiếc áo khoác jeans bạc màu và đôi giày thể thao quen thuộc là lựa chọn nhanh chóng cho bất kỳ hiện trường nào. Trên đường đi, cô nhấm nháp một thanh protein và nhìn ra ngoài cửa sổ xe Grab, những con phố Sài Gòn vẫn còn chìm trong màn sương mỏng và ánh đèn vàng mờ ảo của đêm khuya.
Khi Thiên Di đến hiện trường, căn hộ The One đã bị phong tỏa. Dưới sảnh chung cư, ánh đèn xanh đỏ từ xe cảnh sát nhấp nháy liên hồi, vẽ nên những vệt sáng ma quái trên nền trời tờ mờ sáng. Một đám đông hiếu kỳ đã bắt đầu tụ tập, những tiếng xì xào to nhỏ của người dân sống trong chung cư hòa cùng tiếng còi xe cấp cứu vừa rời đi. Đội pháp y đang hoạt động, những bóng áo trắng lướt qua dưới ánh đèn flash chớp nhoáng. Mùi thuốc sát trùng, mùi mồ hôi lo lắng và mùi cà phê rang xay từ quán nhỏ gần đó quyện vào nhau, tạo nên một thứ hỗn tạp khó chịu.
**Phạm Thanh Nghị** đang đứng ở cửa căn hộ penthouse tầng 30, hút thuốc lá điện tử. Ánh mắt anh ta sắc lạnh, gằn lên những nét mệt mỏi dưới quầng mắt thâm quầng. Mái tóc đen nhánh của anh ta vẫn còn hơi rối bù, và chiếc áo sơ mi trắng đã nhăn nheo, cho thấy anh ta cũng chưa có thời gian nghỉ ngơi. "Cuối cùng cô cũng đến." Anh ta nói, giọng hơi cáu kỉnh. "Vào đi. Chuẩn bị tinh thần."
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Thiên Di không nói gì, chỉ gật đầu. Cô bước vào căn hộ, cảm giác lành lạnh ngay lập tức bao trùm lấy cô. Không khí trong căn hộ penthouse rộng lớn này vốn đã lạnh lẽo bởi máy điều hòa luôn duy trì ở nhiệt độ 22 độ C, nhưng giờ đây nó còn lạnh hơn, một cái lạnh buốt xương tủy, một cái lạnh của cái chết. Trần nhà cao vút, cửa kính lớn nhìn ra toàn cảnh sông Sài Gòn lấp lánh ánh đèn và khu đô thị Thủ Thiêm đang dần hiện ra dưới ánh bình minh. Đồ nội thất đều là hàng nhập khẩu cao cấp, từ bộ sofa da màu kem của Ý đến chiếc bàn trà đá cẩm thạch nguyên khối. Tất cả đều toát lên vẻ sang trọng, tinh tế đến từng chi tiết. Tuy nhiên, mọi thứ đều chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và hoảng loạn bên ngoài.
Trong phòng khách, nạn nhân nằm sấp ngay trước chiếc TV màn hình lớn đang chiếu một kênh tin tức về thị trường chứng khoán buổi sáng. Ông ta mặc một bộ pyjama lụa màu xanh navy, một chân co, một chân duỗi thẳng, tư thế trông như thể vừa trượt ngã từ trên sofa xuống. Một vệt máu đỏ sẫm loang ra trên sàn nhà lát đá hoa cương trắng tinh. **Mùi kim loại tanh nồng** của máu, trộn lẫn với một **mùi hương hoa là lạ**, ngọt ngào nhưng lại có chút hắc, bay lảng vảng trong không khí, khiến Thiên Di nhíu mày.
**Trần Chí Cường**. Khuôn mặt ông ta úp xuống sàn, chỉ nhìn thấy phần đầu và mảng tóc đã bạc lốm đốm. Thiên Di cúi xuống, quan sát kỹ hơn. Dưới ánh đèn pin của pháp y, cô thấy một chi tiết bất thường: trên cổ áo lụa của nạn nhân, ngay sát vùng gáy, có một **vệt son môi màu đỏ mận** đậm. Vệt son không quá lớn, nhưng đủ rõ để không thể nhầm lẫn. Màu son này không phải là màu phổ biến, nó có ánh nhũ nhẹ và một sắc độ đặc trưng của những dòng son cao cấp, thường dùng trong những buổi tiệc sang trọng, chứ không phải một buổi tối thư giãn ở nhà. Đây là một chi tiết kỳ lạ. Ai lại để lại dấu son môi trên cổ áo một doanh nhân giàu có trong chính căn penthouse của ông ta, ngay trước khi ông ta chết?
"Báo cáo sơ bộ?" Thiên Di hỏi, giọng trầm và lạnh.
Trung úy Nam, một chàng trai trẻ với khuôn mặt còn non nớt, vừa từ phòng pháp y bước ra, mồ hôi lấm tấm trên trán. "Nạn nhân là Trần Chí Cường, 45 tuổi. Tử vong do một vật cứng tác động mạnh vào vùng gáy, gây chấn thương sọ não và xuất huyết nội. Thời gian tử vong ước tính khoảng từ 1h sáng đến 3h sáng nay. Hiện trường không có dấu hiệu cạy phá. Cửa chính và cửa sổ đều khóa từ bên trong. Camera hành lang chỉ ghi nhận hình ảnh nạn nhân về nhà một mình vào lúc 23h15 tối qua." Anh ta lắp bắp, hiển nhiên là vẫn còn sốc trước cảnh tượng kinh hoàng.
"Về nhà một mình?" Thiên Di lặp lại, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi ngóc ngách căn phòng. "Vậy thì kẻ giết người là người mà nạn nhân quen biết và đã tự nguyện mở cửa, hoặc là người đã ở trong nhà từ trước."
Thanh Nghị gật đầu, đi đến gần hơn. "Đó là điều khiến vụ án này trở nên rắc rối. Không có dấu hiệu giằng co đáng kể, ngoại trừ việc chiếc bàn trà bị xê dịch một chút, và một chai rượu vang đỏ loại Bordeaux Grand Cru đã mở nắp, bị đổ nghiêng trên thảm." Anh ta chỉ tay vào chai rượu gần đó. Thảm màu kem đã thấm một mảng rượu đỏ sẫm, trông như một vết thương lớn trên nền nhà. "Cái chai này được phát hiện cách thi thể khoảng ba mét, nhưng nó nằm rất gọn gàng, không phải do giằng co mà có lẽ là do vô ý đánh đổ. Kỳ lạ."
Thiên Di đi vòng quanh thi thể, giữ khoảng cách cẩn thận để không làm xáo trộn hiện trường. Cô để ý đến một chiếc gạt tàn pha lê đặt trên chiếc kệ TV, bên trong có hai mẩu thuốc lá điện tử đã hút dở, một màu đen và một màu hồng nhạt. "Nạn nhân có hút thuốc lá điện tử không?" cô hỏi Nam.
"Theo hồ sơ y tế, ông Cường không hút thuốc. Ông ta rất quan tâm đến sức khỏe." Nam trả lời.
"Vậy có lẽ khách của ông ta đã hút. Mẫu màu hồng nhạt, khá nữ tính," Thiên Di lẩm bẩm, ánh mắt dừng lại ở màu sơn móng tay của một bàn tay nằm ngửa trên sàn. Những ngón tay thon dài được sơn màu xanh ngọc bích, một màu khá độc đáo và nổi bật. Không phải nạn nhân, mà là một bàn tay phụ nữ. Một chiếc điện thoại di động màu trắng đã vỡ màn hình, nằm lăn lóc gần đó, ánh sáng lập lòe nhấp nháy vài giây rồi tắt hẳn.
Thanh Nghị nhìn Thiên Di, khẽ gật đầu, hiểu ý cô. "Đã lấy mẫu thuốc lá điện tử và điện thoại rồi. Giờ chúng ta hãy tìm hiểu xem, ai là người đã ở đây với ông Cường tối qua." Anh ta nói, rồi quay sang một sĩ quan khác đang ghi chép. "Kiểm tra camera an ninh tòa nhà, cả lối vào lẫn lối ra của khách vãng lai. Lấy danh sách tất cả những cuộc gọi đến và đi của nạn nhân trong 24 giờ qua. Đặc biệt chú ý đến những số lạ, hoặc những số liên lạc thường xuyên không phải của gia đình hay thư ký."
Thiên Di đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố đang thức giấc. Mặt trời đang lên, nhuộm đỏ một góc trời phía Đông. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng loại bỏ mùi máu và thuốc sát trùng khỏi khứu giác. Khi hít vào, cô nhận ra mùi hương hoa là lạ ban nãy lại rõ ràng hơn, nó phảng phất một chút hương cam quýt và hoa nhài, không giống bất kỳ loại nước hoa nào cô từng biết. Mùi hương này rất đặc trưng, rất quyến rũ, nhưng giờ đây nó lại mang một vẻ rùng rợn, như một lời thì thầm của cái chết. Cô quay lại, nhìn chiếc điện thoại di động đã tắt hẳn, và chợt nhận ra rằng, dù màn hình đã vỡ, nó vẫn còn một vết bẩn nhỏ mờ mờ ở góc trên bên phải, trông giống như một **vệt kem nền**.
Cô đi sang khu vực bếp, nó là một căn bếp đảo sang trọng với đầy đủ thiết bị hiện đại. Trên quầy bếp đá granite màu đen, có hai chiếc ly thủy tinh cao cấp, một đã dùng hết, một còn nguyên vẹn. Bên cạnh đó là một chiếc đĩa nhỏ với vài mẩu bánh quy dâu tây còn sót lại và một ấm trà hoa cúc đã nguội. Chiếc ấm vẫn còn hơi ấm nhẹ, cho thấy cuộc gặp gỡ có lẽ không quá lâu trước khi thảm kịch xảy ra. Hay có lẽ, kẻ giết người đã cố tình để lại những dấu vết này để đánh lạc hướng?
"Mấy giờ người giúp việc phát hiện ra?" Thiên Di hỏi, giọng trầm.
"Khoảng 6h30 sáng. Cô ta tên là Nguyễn Thị Lành, 50 tuổi. Cô Lành làm việc bán thời gian cho ông Cường, thường đến dọn dẹp vào mỗi sáng. Cô ấy nói khi vừa mở cửa căn hộ bằng chìa khóa riêng, cô đã ngửi thấy mùi lạ và thấy cửa phòng khách hé mở. Lúc đó cô đã linh cảm có chuyện chẳng lành, và khi nhìn thấy cảnh tượng này thì hoảng loạn tột độ, lập tức gọi báo cảnh sát," Nam giải thích.
"Và chìa khóa riêng của cô Lành?" Thiên Di hỏi tiếp, đôi mắt không rời khỏi ấm trà hoa cúc.
"Đã được xác nhận. Cô ấy luôn mang theo chìa khóa này. Đây là chìa khóa dự phòng duy nhất mà nạn nhân tin tưởng giao cho," Thanh Nghị chen vào, rồi chỉ tay về phía một kệ sách lớn gần cửa ra vào. "Phía dưới chân kệ sách là một **hộp nhỏ bằng gỗ đàn hương**, nó bị xê dịch khỏi vị trí ban đầu. Bên trong có vẻ như là tiền mặt, nhưng lại không có dấu hiệu bị lục soát hay mất mát gì. Có lẽ kẻ giết người không phải vì tiền."
Thanh Nghị tiến gần đến chỗ Thiên Di, hạ giọng: "Chúng ta đang có một vụ án giết người ở chung cư cao cấp, không dấu vết đột nhập, nạn nhân là một doanh nhân quyền lực. Một vệt son môi trên cổ áo, hai mẫu thuốc lá điện tử, một chai rượu vang đỏ và một ấm trà hoa cúc. Dường như có một bữa tiệc trà nho nhỏ đã diễn ra trước khi án mạng xảy ra." Anh ta dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Thiên Di. "Và cô có nhận ra không, Thiên Di? Trên chiếc bàn trà đá cẩm thạch đã bị dịch chuyển, ngay cạnh vệt rượu vang, có một **chiếc bút bi màu bạc** nằm lẻ loi. Một chiếc bút rất bình thường, nhưng trên thân bút có khắc một chữ cái R hoa mỹ. Chiếc bút này, nó nằm ở vị trí rất dễ bị bỏ qua, như thể ai đó vô tình làm rơi trong lúc vội vàng. Và có một điều nữa, nhân viên pháp y phát hiện một **lọn tóc xoăn màu nâu đỏ** kẹt dưới móng tay của nạn nhân. Rất mảnh, nhưng đủ để lấy mẫu DNA. Một chi tiết không ai để ý, nhưng tôi nghĩ cô sẽ thấy thú vị."
Thiên Di ngước nhìn Thanh Nghị, trong mắt cô hiện lên một tia sáng sắc lạnh. Những mảnh ghép rời rạc bắt đầu kết nối trong đầu cô, tạo nên một bức tranh hỗn độn nhưng lại ẩn chứa một logic nào đó. Son môi, mùi hương lạ, thuốc lá điện tử nữ tính, bánh quy, trà hoa cúc, lọn tóc xoăn và chiếc bút bi bạc. Quá nhiều chi tiết mâu thuẫn. Có vẻ như kẻ sát nhân không hề muốn che giấu danh tính, mà ngược lại, còn muốn tạo ra một câu chuyện phức tạp hơn.
Cô bước chậm rãi về phía thi thể, ánh mắt dán chặt vào vệt son môi đỏ mận trên cổ áo nạn nhân. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong cô. Chiếc áo ngủ lụa màu xanh navy, vốn dĩ là thứ tạo cảm giác thoải mái nhất, giờ đây lại bị vấy bẩn bởi cái chết và một dấu vết tình ái mờ ám. Ai đó đã ở đây, chia sẻ không gian riêng tư với ông Cường, và sau đó đã tước đoạt mạng sống của ông ta một cách tàn nhẫn. Nhưng tại sao lại để lại dấu son môi? Nó giống như một chữ ký, một lời thách thức, hay một thông điệp bí ẩn nào đó?
"Mùi hương hoa này, tôi cảm thấy rất quen thuộc," Thiên Di lẩm bẩm, đưa tay lên mũi, cố gắng định hình lại mùi hương. "Nó không phải nước hoa thông thường. Nó có gì đó rất đặc trưng, như thể được pha chế riêng."
Thanh Nghị nhướng mày, nhìn cô tò mò. "Pha chế riêng? Cô ngửi ra điều đó ư?"
"Vâng, nó không phải là mùi hương tổng hợp. Có một chút hương của hoa quỳnh, hay gì đó tương tự, rất hiếm. Và nó bám rất dai dẳng," Thiên Di nói, trong đầu cô bắt đầu nghĩ đến những loại tinh dầu đắt tiền, những thương hiệu nước hoa xa xỉ mà chỉ giới thượng lưu mới biết đến. Mùi hương này, nó có thể là một manh mối then chốt, nhưng cũng có thể là một sự đánh lạc hướng tinh vi. Kẻ giết người muốn gì? Một câu hỏi lớn đang treo lơ lửng trong không khí.
Đột nhiên, mắt Thiên Di khẽ giật. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc TV màn hình lớn đang chiếu tin tức chứng khoán. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình hắt lên, làm nổi bật một chi tiết nhỏ nhưng vô cùng đáng ngờ. Ngay sát góc dưới bên trái của chiếc TV, nơi mà hầu hết mọi người chỉ nhìn vào màn hình mà bỏ qua, có một **viên kẹo cao su đã nhai dở**, màu hồng nhạt, được dán hờ hững vào cạnh TV. Nó trông có vẻ như bị dính vào đó một cách vội vàng, hoặc thậm chí là cố ý. Một hành động tùy tiện đến bất ngờ trong một căn hộ được chăm chút tỉ mỉ như vậy. Và màu hồng nhạt của viên kẹo cao su, nó gợi cho cô nhớ đến màu hồng nhạt của một trong hai mẫu thuốc lá điện tử trên chiếc gạt tàn.
Có quá nhiều thứ "màu hồng nhạt" trong căn phòng này, quá nhiều chi tiết liên quan đến phụ nữ. Kẻ sát nhân muốn nói lên điều gì?
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Thiên Di. Đây không phải là một vụ án giết người thông thường. Đây là một màn trình diễn, một thông điệp được gửi gắm bằng những dấu vết tinh xảo, nhưng lại được che đậy bởi sự hỗn loạn bề mặt. Kẻ sát nhân không chỉ giết người, mà còn đang chơi một trò chơi tâm lý.
"Thanh Nghị," Thiên Di khẽ gọi, giọng cô căng thẳng. "Anh có để ý không? Mọi thứ ở đây, từ vệt son môi đến mùi hương, đến mẫu thuốc lá điện tử... tất cả đều hướng về một người phụ nữ. Một người phụ nữ đã có mặt ở đây."
Thanh Nghị gật đầu. "Đúng vậy. Nhưng đó có phải là kẻ giết người không, hay chỉ là một cái bẫy?"
"Có thể cả hai," Thiên Di đáp, mắt cô dán chặt vào viên kẹo cao su màu hồng. "Hoặc có thể, kẻ giết người muốn chúng ta nghĩ là một người phụ nữ đã làm điều này. Nhưng liệu một người phụ nữ có đủ sức mạnh để dùng vật cứng tác động mạnh vào vùng gáy của một người đàn ông trưởng thành như ông Cường, khiến ông ta tử vong ngay lập tức mà không có dấu hiệu giằng co đáng kể?"
Thanh Nghị suy nghĩ một lát, rồi nhíu mày. "Đó là một câu hỏi hay. Hoặc là kẻ giết người rất khỏe, hoặc nạn nhân đã bị bất
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Lớp Màu Giả Dối
12,473 từ
🔒 Đăng nhập
7
Dấu Vết Của Lời Nói Dối
4,918 từ
🔒 Đăng nhập
8
Tấm Màn Bị Xé Toạc
12,701 từ
🔒 Đăng nhập
9
Vết Nứt Trên Tấm Gương
8,586 từ
🔒 Đăng nhập
10
Khuất Dạng Sông Saigon
9,368 từ
🔒 Đăng nhập
12
Mùi Hương Quyến Rũ Và Hồi Ức Đêm Mưa
7,586 từ
🔒 Đăng nhập
13
Chân Dung Kẻ Sát Nhân
10,769 từ
🔒 Đăng nhập
14
Đối Diện Bóng Đêm
11,774 từ
🔒 Đăng nhập
15
Khuất Dạng Dưới Lớp Son
4,281 từ
🔒 Đăng nhập
16
Vết Xước Dưới Màn Sương
10,189 từ
🔒 Đăng nhập
18
Phía Sau Ánh Hào Quang
10,308 từ
🔒 Đăng nhập
19
Màu Son Của Định Mệnh
6,998 từ
🔒 Đăng nhập
20
Lời Hứa Màu Son
9,779 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?