Một chuỗi án mạng kinh hoàng rúng động thành phố, nhưng điều kỳ lạ nhất
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Mở Ra Con Số Chết Chóc — Đọc thử miễn phí
Tiếng mưa đêm Sài Gòn như một bản nhạc nền u uẩn, dội thẳng vào lớp kính cách âm trong căn hộ chung cư cũ kỹ ở quận 4 của Thanh Hà. Từng hạt nước va chạm không ngừng nghỉ, nghe như hàng ngàn móng tay cào vào vách tường đá lạnh lẽo. Cô thở dài, gập chiếc laptop lại, màn hình phản chiếu khuôn mặt phờ phạc và đôi mắt thâm quầng. Một đêm nữa không ngủ. Căn bệnh mất ngủ mãn tính đã trở thành người bạn đồng hành quen thuộc kể từ vụ án “Đường Hầm Ám Ảnh” hai năm trước, ám ảnh cô bằng những giấc mơ vụn vỡ về những con số. Bất chấp sự tĩnh lặng của bốn bức tường, cô vẫn nghe thấy tiếng còi xe cấp cứu từ xa vọng lại, một âm thanh quen thuộc thường báo hiệu sự bắt đầu của một màn bi kịch mới. Một điếu thuốc lá điện tử vị bạc hà được đưa lên môi, nhưng cô chỉ hít vào một hơi sâu rồi nhả ra làn khói trắng mờ ảo, không bật nguồn. Chỉ là một thói quen vô thức để kiềm chế sự bồn chồn.
Đúng như dự đoán, chỉ mười lăm phút sau, điện thoại cô rung lên bần bật. Số của Đại úy Khắc. Thanh Hà nhắm mắt, như chuẩn bị đối mặt với một cơn bão dữ. "Vụ gì nữa, Khắc?" Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Đầu dây bên kia, tiếng gió và tiếng người xôn xao át đi phần nào giọng nói khàn đặc của Khắc. "Một vụ án mạng, Hà. Khác thường. Giống... vụ Thủ Đức hồi tháng trước." Hắn dừng lại, như thể đang cân nhắc từ ngữ. "Nạn nhân là nam, khoảng 30. Bị đâm nhiều nhát, nhưng điểm quái lạ là... trên cổ tay trái hắn có khắc một con số."
"Con số gì?" Thanh Hà bật dậy, mọi cơn buồn ngủ tan biến. Cô biết, "khác thường" trong từ điển của Khắc có nghĩa là "rùng rợn đến mức ám ảnh".
"27," Khắc thì thầm, giọng trầm hẳn đi, "Khắc sâu. Chính xác đến ghê người."
Chiếc Grab dừng lại ở đầu con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo, sâu hun hút trên đường Tôn Đản, quận 4. Mùi ẩm mốc của mưa đất đá trộn lẫn với mùi dầu mỡ từ những quán ăn khuya vỉa hè, tạo nên một thứ hỗn tạp khó chịu. Ánh đèn vàng vọt từ những bóng đèn đường cũ kỹ hắt xuống, lung linh trên vũng nước đọng, biến con hẻm thành một dải lụa phản chiếu ánh sáng mờ ảo. Bước chân của Thanh Hà dẫm lên những viên gạch lát đường trơn trượt, cảm nhận được hơi lạnh phả lên từ dưới đất.
Thi thể nằm sấp trên nền xi măng ẩm ướt, cạnh một đống bao rác ngổn ngang. Một vòng dây phong tỏa màu vàng chanh chói mắt dưới ánh đèn pha của xe chuyên dụng. Tiếng còi hú của cảnh sát vẫn còn văng vẳng ở xa, như một lời than khóc cho sinh linh vừa rời bỏ thế gian. Đại úy Khắc, dáng người cao lớn nhưng lưng hơi còng, đang đứng trò chuyện với một cảnh sát hình sự trẻ tuổi, vẻ mặt cau có. Hắn thấy Thanh Hà đến, gật đầu ra hiệu.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Thanh Hà," Khắc mở lời, giọng đầy mệt mỏi, "Cô đến rồi. Anh em đã phong tỏa hiện trường. Nạn nhân là Trần Văn An, 35 tuổi, làm kế toán cho một công ty xuất nhập khẩu nhỏ ở quận 10. Phát hiện vào khoảng 2 giờ sáng bởi một anh Grab shipper đi ngang qua."
Thanh Hà không trả lời ngay, mà chậm rãi tiến lại gần thi thể. Làn da cô nổi da gà khi nhìn thấy vết máu đen sẫm loang lổ trên chiếc áo sơ mi trắng tinh của nạn nhân. Một mùi tanh nồng, hăng hắc xộc thẳng vào mũi, khiến cô bất giác nín thở. Đầu tiên, cô quan sát tổng thể. Nạn nhân nằm trong tư thế co quắp, tay phải vẫn nắm chặt một chiếc điện thoại đời cũ, màn hình nứt toác. Điều này hơi lạ, vì Khắc nói anh ta là kế toán, thường những người làm văn phòng sẽ dùng điện thoại thông minh. (Manh mối 1: Chiếc điện thoại đời cũ). Nạn nhân đi đôi giày thể thao cũ kỹ, đế mòn vẹt, nhưng cổ tay trái lại đeo một chiếc đồng hồ thông minh màu bạc, bóng loáng, giá trị không hề rẻ. (Manh mối 2: Sự đối lập giữa điện thoại cũ/giày cũ và đồng hồ mới).
"Đại úy Khắc, anh có thể yêu cầu họ chiếu đèn mạnh hơn một chút không?" Thanh Hà yêu cầu. Ánh sáng từ đèn pha vụt sáng, khiến mọi chi tiết trở nên rõ nét đến tàn nhẫn.
Cô quỳ xuống, đeo găng tay. Trên cổ tay trái của Trần Văn An, con số "27" hiện rõ mồn một. Không phải là hình xăm, không phải là mực vẽ. Đó là những nhát khắc sâu, thẳng thớm, như được thực hiện bằng một vật sắc nhọn có độ chính xác cao. Mép vết thương gọn gàng, không có dấu hiệu bị rách hay kéo lê. Máu đã khô quanh viền số, tạo thành một khung màu nâu sẫm ghê rợn. (Manh mối 3: Vết khắc chính xác, gọn gàng).
"Không có dấu hiệu vật lộn dữ dội," Thanh Hà lẩm bẩm, mắt lướt qua các ngón tay của nạn nhân. "Không có vết cào cấu hay phòng vệ. Điều này cho thấy hắn bị tấn công bất ngờ, hoặc... không có khả năng chống cự."
Khắc gật đầu. "Theo khám nghiệm sơ bộ, nạn nhân bị đâm tổng cộng bảy nhát. Hai nhát chí mạng vào tim và phổi, năm nhát còn lại ở bụng và đùi. Có vẻ như kẻ thủ ác không muốn hắn chết ngay lập tức, mà là hành hạ?"
"Hoặc muốn hắn tỉnh táo để nhìn thấy con số này." Thanh Hà sửa lại. Cô nhẹ nhàng lật thi thể nạn nhân. Một chiếc lá bàng vàng úa, đã khô cong, nằm gọn gàng trên vạt áo trước ngực. Lúc này là mùa mưa, không phải mùa lá rụng. (Manh mối 4: Chiếc lá bàng lạc lõng). Cô cẩn thận gỡ nó ra, đặt vào túi chứng cứ.
Mùi kim loại tanh nồng của máu hòa lẫn với một mùi hương rất nhẹ khác, thoáng qua như hương bạc hà nhưng lại có chút gì đó chua loét, giống mùi nhựa cháy hay hóa chất. Thanh Hà nhíu mày, cố gắng phân tích. Mùi này không phải từ hiện trường hay nạn nhân. Rất có thể là từ kẻ gây án, hoặc một vật gì đó mà hắn mang theo. (Manh mối 5: Mùi hương bạc hà pha hóa chất).
"Có CCTV quanh đây không?" Thanh Hà hỏi, mắt nhìn lên những ban công lụp xụp phía trên.
"Có một cái ở quán cà phê đầu hẻm, nhưng nó hướng ra đường chính. Một cái khác ở tiệm tạp hóa gần đây, nhưng đã hỏng ba tháng trước," Khắc đáp, vẻ mặt nản chí. "Anh em đang rà soát từng nhà, nhưng khả năng không cao."
Thanh Hà đưa mắt quét qua con hẻm. Từ thi thể nạn nhân đến đầu hẻm là khoảng 50 mét. Một con hẻm tối, ít người qua lại vào giờ đó. Kẻ thủ ác đã chọn một địa điểm hoàn hảo.
Cô lại kiểm tra cổ tay nạn nhân một lần nữa, soi đèn kỹ lưỡng vào mép vết khắc. Một mảnh vụn nhỏ, gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường, màu xanh lá cây đậm, dính dưới móng tay trỏ của nạn nhân. Nó rất nhỏ, mỏng như một vảy sơn, nhưng lại có độ lấp lánh nhẹ của nhựa hoặc men. (Manh mối 6: Mảnh vụn xanh lá cây dưới móng tay). Thanh Hà dùng nhíp gắp nó ra, cho vào túi zip.
"Đại úy, tôi cần hồ sơ vụ án Thủ Đức," Thanh Hà nói. "Tôi muốn so sánh. Đây không thể là ngẫu nhiên được."
Khắc gật đầu. "Tôi cũng nghĩ vậy. Một con số khác, nhưng cùng một kiểu khắc, cùng một vị trí. Nạn nhân vụ Thủ Đức là một phụ nữ, 28 tuổi, làm điều dưỡng ở bệnh viện. Con số trên tay cô ấy là 13."
"13 và 27," Thanh Hà lặp lại, hai con số nhảy múa trong tâm trí cô. "Không phải một dãy số liên tiếp, cũng không phải số nguyên tố. Phải có ý nghĩa nào đó."
Khi thi thể được đưa đi, Thanh Hà đứng đó một mình trong ánh đèn pha hắt xuống, lắng nghe tiếng mưa rơi đều đều. Cô có cảm giác mình đã bỏ lỡ điều gì đó, một chi tiết quan trọng nhất. Ánh sáng từ chiếc đồng hồ thông minh trên cổ tay nạn nhân, giờ đã bị phủ bởi một lớp bụi mờ, lóe lên trong giây lát khi một nhân viên pháp y vô tình chạm vào. Nó hiển thị giờ, và bên dưới là một dòng chữ nhỏ, lướt nhanh: "Cuộc hẹn lúc 10 giờ sáng ngày 28/08." Hôm nay là 27/08. (Manh mối 7: Cuộc hẹn tương lai).
***
Trở về căn hộ, đã gần 4 giờ sáng, Thanh Hà vẫn không thể chợp mắt. Cô bật đèn bàn, mở laptop, truy cập vào hệ thống nội bộ của cảnh sát. Hồ sơ vụ án Thủ Đức hiện ra trước mắt. Nạn nhân là Nguyễn Thị Trâm Anh, 28 tuổi. Làm việc tại bệnh viện Quốc tế Sài Gòn. Chết do mất máu cấp từ vết thương chí mạng ở cổ. Cũng bị đâm nhiều nhát, nhưng số vết đâm ít hơn Trần Văn An. Con số "13" được khắc tỉ mỉ trên cổ tay trái. Hiện trường là một công viên vắng người, cách bệnh viện không xa. Không có dấu vết vật lộn, không có dấu vết trộm cắp.
Thanh Hà đặt hai hồ sơ cạnh nhau. Trần Văn An, kế toán, 35 tuổi. Nguyễn Thị Trâm Anh, điều dưỡng, 28 tuổi. Hai công việc khác nhau, hai địa điểm khác nhau, nhưng phương thức gây án gần như tương đồng.
"13. 27." Thanh Hà lẩm bẩm, viết ra hai con số trên một tờ giấy trắng, đặt chúng trong một vòng tròn. Cô cố gắng tìm mối liên hệ: Ngày sinh? Ngày mất? Tuổi tác? Mã số? Không có gì trùng khớp một cách rõ ràng.
Cô bắt đầu điều tra Trần Văn An. Tài khoản Zalo của anh ta khá kín đáo, chủ yếu là ảnh đại diện cá nhân và vài bài đăng chia sẻ tin tức thời sự. Facebook cũng vậy, không có gì nổi bật ngoài những bức ảnh tụ tập bạn bè ở quán nhậu, những nụ cười gượng gạo dưới ánh đèn neon. Bài đăng cuối cùng của An là một bức ảnh chụp ly cà phê đen đá với dòng trạng thái: "Cuối tuần rồi, chiến đấu tiếp!" (Manh mối 8: Ly cà phê đen đá). Nhưng anh ta lại chết vào thứ Ba. Một chi tiết nhỏ, nhưng khiến Thanh Hà phải suy nghĩ.
Cô tìm kiếm thông tin về công ty của An. Một công ty khá nhỏ, hoạt động được 5 năm. Chủ sở hữu là ông Huỳnh Văn Tú. Cô kiểm tra lịch sử tài chính của An. Lương ổn định, không có khoản nợ lớn nào được ghi nhận. Ngân hàng cũng không báo cáo giao dịch đáng ngờ. Tuy nhiên, có một khoản chuyển khoản nhỏ, 500 nghìn đồng, được thực hiện vào sáng hôm qua, đến một tài khoản không rõ danh tính, chỉ ghi là "Hỗ trợ dự án X". (Manh mối 9: Khoản chuyển khoản "Hỗ trợ dự án X").
Thanh Hà nhớ đến lời của Hà My, đồng nghiệp của An, về việc anh ta "hành động lạ" và một "cơ hội lớn". Có lẽ khoản chuyển khoản này liên quan đến nó. Cô mở rộng tìm kiếm với từ khóa "dự án X" nhưng không có kết quả. Quá chung chung.
Sau đó, cô quay lại với chiếc đồng hồ thông minh
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Dòng Chảy 2:17
6,930 từ
🔒 Đăng nhập
7
Dấu Ấn Đảo Chiều
10,082 từ
🔒 Đăng nhập
8
Tiếng Chuông Giữa Bình Minh Tối
4,046 từ
🔒 Đăng nhập
9
Ánh Bình Minh Của Kẻ Săn Mồi
10,739 từ
🔒 Đăng nhập
10
Tiếng Chuông Lúc 4:35
3,487 từ
🔒 Đăng nhập
11
Tiếng Vọng Của Màn Đêm
10,861 từ
🔒 Đăng nhập
12
Vết Xăm Thời Gian
11,978 từ
🔒 Đăng nhập
13
Bốn Giờ Ba Mươi Lăm
5,766 từ
🔒 Đăng nhập
14
Kẻ Săn Đêm Lộ Diện
10,244 từ
🔒 Đăng nhập
16
Ánh Mắt Kẻ Săn
13,413 từ
🔒 Đăng nhập
17
Mật Mã Đằng Sau Số Phận
6,070 từ
🔒 Đăng nhập
18
CHỮ KÝ CỦA KẺ SÁT NHÂN
8,038 từ
🔒 Đăng nhập
19
BÓNG ĐÊM CÓ MẮT
5,229 từ
🔒 Đăng nhập
20
Lời Hồi Đáp Của Con Số
5,981 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?