"Cô giáo ơi, con bé An nhà em nó bảo cô đẹp như thiên thần. Mà đúng thật cô ạ, đúng gu em luôn!"
Tin nhắn Zalo vừa hiện lên lúc 10 giờ đêm, khi tôi, cô giáo Ngân - chủ nhiệm lớp 4A, đang vật lộn với núi bài tập về nhà và kế hoạch dạy học ngày mai. Tôi dụi mắt, nhìn lại cái tên hiển thị: "Phụ huynh bé An – Trần Minh Hoàng". Kèm theo là một cái sticker con mèo đội vương miện, nháy mắt tinh nghịch.
"Ơ, cái gì thế này?" Tôi lẩm bẩm, mặt nóng ran. Bình thường phụ huynh chỉ nhắn hỏi bài, xin phép cho con nghỉ học, hoặc phàn nàn về điểm số thôi chứ? Đây là lần đầu tiên có người "thả thính" công khai thế này. Tôi cố gắng tìm kiếm trong bộ nhớ xem Trần Minh Hoàng là ai. À, ra là bố của bé An, học sinh mới chuyển trường tuần trước. Một phụ huynh trẻ, dáng người cao ráo, đeo kính râm đen sì ngay cả trong buổi họp phụ huynh đầu năm. Lúc đó tôi đã thấy anh ta hơi "khác người" rồi.
"Dạ, cảm ơn phụ huynh đã khen ạ. Chắc bé An nói quá lời thôi ạ." Tôi gõ tin nhắn, cố gắng giữ thái độ nghiêm túc nhất có thể. Nhưng trong lòng thì đã có một đoàn tàu lượn siêu tốc đang chạy ầm ầm. Trời đất quỷ thần ơi, cái tin nhắn này có phải là đang… cưa cẩm cô giáo chủ nhiệm không?
"Không hề nói quá đâu cô Ngân. Em nhìn cái là biết cô đẹp thật mà. Mai em ghé trường đón An, tiện thể mời cô ly cà phê nhé? Coi như cảm ơn cô đã quan tâm An ạ." Tin nhắn thứ hai tới, nhanh như chớp. Lại thêm một cái sticker con chó mặt ngáo ngơ, cầm bó hoa hồng.
Tôi ngớ người. Mời cà phê? Ngay ngày mai? Cái phụ huynh này "táo bạo" quá mức cho phép rồi! Thường thì các cô giáo trẻ như tôi sẽ bị các phụ huynh lớn tuổi hơn "cảnh cáo" về ăn mặc, tác phong. Còn đây thì…
Điện thoại tôi rung bần bật. Là cuộc gọi từ số của Trần Minh Hoàng. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, tim đập thình thịch. Bắt máy? Không bắt máy? Đây là phụ huynh học sinh của mình đó! Nhưng sao cái giọng điệu với mấy cái sticker lại cứ như thể… một thằng bạn đang tán gái vậy?
Tôi hít một hơi thật sâu. Không thể để bị động được. Phải giữ vững lập trường của một cô giáo.
