Dưới ánh đèn đường mờ ảo, một bức thư tuyệt mệnh hé lộ cái chết
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Bức Thư Tuyệt Mệnh, Tiếng Thét Im Lặng — Đọc thử miễn phí
Tiếng chuông điện thoại réo rắt xuyên qua làn sương mỏng của giấc ngủ chập chờn, tựa như mũi khoan xuyên vào thái dương. Phan An Nhiên, Đội trưởng đội Trọng án hình sự Công an TP.HCM, giật mình ngồi dậy. Mắt cô vẫn còn nguyên những vệt đỏ hằn sâu từ đêm trước, di chứng của chứng mất ngủ kinh niên mà không loại thuốc nào có thể dứt điểm được. Đồng hồ báo thức trên điện thoại chỉ 2 giờ 17 phút sáng. Cô với tay, lướt ngón cái trên màn hình để nhận cuộc gọi từ số lạ. Một giọng nói hớt hải, đứt quãng vang lên từ đầu dây bên kia, xuyên thẳng vào màng nhĩ cô: "Đội trưởng Nhiên, phát hiện một thi thể... Chung cư Sông Sài Gòn, Thủ Thiêm. Có vẻ là... án mạng."
An Nhiên hít một hơi thật sâu, vị đắng của cà phê sữa đá pha từ chiều vẫn còn vương trong cuống họng. Cô gạt tấm chăn bông sang một bên, cảm nhận cái lạnh buốt của sàn nhà lùa vào lòng bàn chân trần. Ánh đèn đường vàng vọt rọi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng xiên vẹo trên bức tường xám. Cô nhanh chóng thay bộ đồ tác chiến, chiếc áo sơ mi trắng cùng quần kaki đen đã sờn vai, rồi vớ lấy chiếc áo khoác gió mỏng. Mùi thuốc tẩy từ bộ quần áo còn vương lại khiến cô có chút khó chịu, nhưng lại là mùi hương quen thuộc của những đêm phá án. Trước khi rời khỏi căn hộ tập thể cũ kỹ ở quận 3, cô liếc nhìn chiếc gương treo tường. Gương mặt cô hiện lên vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn sắc như dao. Đúng, không có thời gian cho sự yếu đuối.
Chiếc Grab dừng lại trước sảnh chính của chung cư Sông Sài Gòn – một tòa nhà cao tầng hiện đại mới mọc lên giữa lòng khu đô thị mới Thủ Thiêm, đối lập hoàn toàn với những căn nhà cấp bốn lụp xụp phía xa mà cô vừa đi qua. Chung cư này nổi bật với kiến trúc kính xanh phản chiếu ánh trăng mờ, nhưng đêm nay, nó bị bao trùm bởi ánh đèn xanh đỏ của xe cảnh sát và xe cấp cứu. Mùi thuốc sát trùng hòa lẫn mùi ẩm mốc của không khí đêm Sài Gòn len lỏi vào cánh mũi cô. Tiếng còi xe cấp cứu từ xa vọng lại nghe thật buồn thảm.
"Đội trưởng!" Trung sĩ Hoàng, cánh tay phải của cô, chạy đến, trên trán lấm tấm mồ hôi. Dù mới 25 tuổi, Hoàng đã thể hiện sự nhanh nhạy và tỉ mỉ đáng ngạc nhiên. Cậu khoác chiếc áo khoác đồng phục, tay vẫn cầm chiếc bộ đàm đang rè rè. "Nạn nhân là Trần Quốc Việt, 35 tuổi. Kỹ sư cầu đường nổi tiếng, giám đốc Công ty Xây dựng Kiến Tạo Việt. Sống ở căn hộ 15.03. Người phát hiện là bảo vệ ca đêm, ông Năm."
An Nhiên gật đầu, theo Hoàng bước vào sảnh. Sàn đá hoa cương lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED âm trần. Vài cư dân hiếu kỳ đã tụ tập ở hành lang tầng 15, xì xào bàn tán. An Nhiên liếc nhìn họ, ánh mắt sắc như dao quét qua từng gương mặt, cố gắng ghi nhớ những biểu cảm và chi tiết nhỏ nhất. Một phụ nữ trung niên, tóc xoăn nhuộm vàng óng, đang cầm chiếc điện thoại di động lướt lướt, vẻ mặt bà ta vừa sợ hãi vừa tò mò. Bà ta mặc chiếc váy ngủ lụa màu hồng nhạt, và trên ngón tay đeo chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, một vật khá lạc lõng trong bối cảnh tang thương này. Đây có thể là manh mối nhỏ về tầng lớp cư dân, hoặc cũng có thể là red herring.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Căn hộ 15.03 đã được niêm phong. Khi cánh cửa kim loại nặng nề được mở ra, một luồng khí lạnh lẽo pha lẫn mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi An Nhiên, khiến cô rùng mình. Không khí bên trong ngột ngạt hơn nhiều so với bên ngoài. Căn hộ sang trọng, với tông màu xám chủ đạo, nội thất tối giản nhưng tinh tế. Một chiếc ghế sofa da màu be đặt đối diện màn hình TV siêu phẳng. Giá sách lớn chứa đầy những cuốn sách chuyên ngành về kiến trúc và kỹ thuật, xen lẫn vài tiểu thuyết trinh thám. Khung cảnh tưởng như hoàn hảo, nếu không có cái chết ghê rợn đang hiện hữu.
Trần Quốc Việt nằm úp mặt trên sàn gỗ công nghiệp, giữa phòng khách. Một vũng máu lớn đã đông lại, loan ra thành một mảng sẫm màu dưới ánh đèn LED trắng. Nạn nhân mặc bộ đồ ngủ lụa màu xanh than, dính đầy máu. Một con dao làm bếp, cán bằng gỗ mun, nằm cách thi thể không xa, mũi dao sáng loáng. An Nhiên quỳ xuống, đeo găng tay y tế màu xanh, cẩn thận quan sát. Mùi kim loại đặc trưng của máu tanh nồng nặc trong không khí.
"Anh ta bị một vết đâm sâu vào ngực trái, xuyên tim. Cái chết xảy ra ngay lập tức," một điều tra viên pháp y, bác sĩ Trần, báo cáo nhanh. Giọng anh ta trầm ấm nhưng kiên định. "Theo ước tính sơ bộ, khoảng 21:00 đến 23:00 đêm qua." Bác sĩ Trần là một chuyên gia có tiếng trong ngành, luôn giữ thái độ chuyên nghiệp dù trong bất kỳ tình huống nào.
An Nhiên gật đầu, mắt không rời khỏi thi thể. Cô nghiêng đầu, tập trung vào bàn tay phải của nạn nhân. Dù đã lạnh ngắt và cứng đờ, những ngón tay vẫn nắm chặt một vật gì đó. Đó là một phong bì màu trắng ngà, đã sờn góc, được giữ khư khư như thể là món bảo vật cuối cùng của đời người. Cô dùng nhíp gắp phong bì ra một cách cẩn trọng, tránh làm xáo trộn các dấu vết có thể có. Trên mặt phong bì không ghi gì cả.
Hoàng dùng đèn pin rọi sáng. An Nhiên mở phong bì, bên trong là một tờ giấy viết tay. Chữ viết khá đẹp, nét bút hơi run rẩy nhưng rõ ràng. Cô đọc lớn, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong căn phòng đầy ám ảnh:
“Gửi Đội Trưởng Phan An Nhiên và những người còn sống,
Nếu cô đang đọc bức thư này, nghĩa là tôi đã chết. Đúng như tôi dự đoán. Tôi biết tôi sẽ chết, đêm nay. Không phải một vụ tự sát, mặc dù tôi đã cố gắng dàn dựng nó giống như vậy. Tôi đã bị buộc phải viết nó. Kẻ giết tôi... không phải một con quỷ vô hình. Hắn ở đây, trong căn hộ này, ngay bây giờ. Hắn là một con người, nhưng tâm hồn hắn mục rữa hơn bất kỳ loài quỷ dữ nào. Hắn đã lấy đi tất cả của tôi, và giờ đây, hắn muốn mạng sống của tôi.
Tôi không thể nói tên hắn. Hắn đứng ngay cạnh tôi, nhìn từng câu chữ tôi viết. Hắn thích những trò chơi. Hắn muốn cô biết rằng cái chết của tôi là một thông điệp. Một thông điệp cảnh báo cho tất cả những kẻ dám cản đường hắn. Hắn tự gọi mình là “Người Kiến Tạo”. Một kẻ tạo ra cái chết.
Tất cả manh mối đều nằm trong tầm mắt cô. Những gì cô thấy, không phải là tất cả những gì đang diễn ra. Hãy nhìn sâu hơn. Hãy tìm ra sự thật. Cầu mong cô may mắn.
Trần Quốc Việt.”
Căn phòng chìm vào sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng bước chân khẽ khàng của các điều tra viên. Hoàng há hốc mồm. "Một bức thư... từ người chết? Lại còn gửi thẳng cho đội trưởng?"
An Nhiên nhíu mày, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng không phải vì cái lạnh của căn phòng. Bức thư này quá kỳ lạ. Quá kịch tính. Mùi giấy cũ và mực khô từ bức thư thoang thoảng trong không khí. Cô lướt mắt qua từng dòng chữ, dừng lại ở câu "Hắn đứng ngay cạnh tôi, nhìn từng câu chữ tôi viết." và "Hắn tự gọi mình là 'Người Kiến Tạo'."
"Kiểm tra lại toàn bộ căn hộ," An Nhiên ra lệnh, giọng điềm tĩnh đến bất ngờ. "Tìm dấu vân tay lạ, sợi tóc, bất cứ thứ gì không thuộc về nạn nhân. Đặc biệt chú ý đến vết giày dép, dấu vết vật lộn. Bác sĩ Trần, anh xem xét kỹ lưỡng vết thương. Có dấu hiệu phản kháng không? Vết cắt tự vệ?"
Bác sĩ Trần quỳ xuống cạnh thi thể, dùng đèn pin chuyên dụng rọi kỹ lưỡng. "Vết đâm rất gọn gàng, một nhát chí mạng. Có vẻ không có dấu vết vật lộn rõ ràng trên người nạn nhân. Nhưng..." anh ta dừng lại, "có một vết bầm nhỏ ở cổ tay trái, hơi đỏ. Giống như bị ai đó nắm giữ."
"Vết bầm ở cổ tay," An Nhiên lặp lại, ánh mắt nheo lại. "Đúng như bức thư nói, anh ta bị khống chế."
Cô tiếp tục quét mắt quanh phòng. TV lớn đang tắt. Đèn trong phòng bếp bật sáng, nhưng không có dấu hiệu sử dụng. Một lon bia Sài Gòn Special dở dang nằm trên bàn cà phê, bên cạnh là một gói thuốc lá 555 còn nguyên. Bình thường Việt không hút thuốc, ít nhất là theo thông tin từ đồng nghiệp và hồ sơ cá nhân của anh ta. Đây là một manh mối hay một chi tiết lạc hướng? Một ly thủy tinh rỗng, dính vết son môi mờ nhạt, đặt trên kệ sách, ngay bên dưới cuốn "Nghệ Thuật Giết Người" của Chu Hạo Huy. Son môi màu đỏ cam, cùng màu với chiếc váy mà người phụ nữ tóc vàng ở sảnh đang mặc. Lại một trùng hợp?
"Hoàng, kiểm tra CCTV của chung cư," An Nhiên chỉ thị. "Tập trung vào hành lang tầng 15 và sảnh chính từ 18:00 đến 23:00 đêm qua. Xem ai đã ra vào căn hộ này, hoặc có vẻ khả nghi. Đặc biệt chú ý đến những người cao lớn, thể trạng khỏe mạnh."
Hoàng ghi chép nhanh chóng. "Dạ rõ, Đội trưởng. Tôi sẽ làm việc với bên an ninh tòa nhà ngay."
An Nhiên quay lại bức thư. "Người Kiến Tạo." Công ty của Việt có tên là "Kiến Tạo Việt". Hắn đang nhạo báng anh ta, hay đây là một gợi ý trực tiếp? Một đồng nghiệp, một đối thủ kinh doanh, hay một người từng bị Việt "kiến tạo" cuộc đời theo hướng tiêu cực?
Cô cầm bức thư lên, nhẹ nhàng đưa đến gần mũi. Mùi mực, mùi giấy cũ, và... một mùi hương nhàn nhạt thoang thoảng. Mùi hương của cam bergamot, lẫn với chút gỗ đàn hương. Một loại nước hoa nam cao cấp. Mùi hương này không hề giống với mùi nước hoa mà Việt thường dùng (cô đã từng kiểm tra hồ sơ nạn nhân của vài vụ án trước, trong đó có Việt, để phục vụ cho các vụ kiện tụng dân sự liên quan đến công ty anh ta). Như vậy, đây là mùi của một người khác. Người đã có mặt trong căn phòng này, cùng Việt, trong những khoảnh khắc cuối cùng của anh ta. Người Kiến Tạo.
An Nhiên ngước mắt nhìn lên trần nhà, nơi một chiếc quạt trần ba cánh bằng thép không gỉ đang đứng yên. Trên cánh quạt, một sợi chỉ màu đỏ cam nhỏ bé vướng vào. Màu sắc y hệt màu son môi trên chiếc ly rỗng. Một sợi chỉ, có thể là từ một mảnh vải áo, hoặc... một sợi tóc nhuộm màu.
"Tìm thấy gì nữa không, Đội trưởng?" Hoàng hỏi, đã quay trở lại sau khi giao phó công việc CCTV.
An Nhiên không trả lời ngay. Cô tiến đến ban công căn hộ. Cửa kính trượt khép hờ, một làn gió nhẹ lùa vào, mang theo mùi ẩm của sông Sài Gòn. Toàn cảnh thành phố hiện ra dưới mắt cô, rực rỡ bởi hàng triệu ánh đèn. Từ đây có thể nhìn thấy cầu Thủ Thiêm 2 lấp lánh, một công trình Việt từng tham gia. Nhưng ánh sáng của thành phố không thể che giấu được những bóng tối ẩn sâu bên dưới.
Cô đứng yên, lắng nghe tiếng xe cộ rầm rì từ đường Mai Chí Thọ xa xa, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ. Khung cảnh ban công hoàn toàn bình thường, không có dấu hiệu vật lộn hay giằng co nào. Tuy nhiên, khi cô nhìn xuống dưới lan can, một chi tiết nhỏ lọt vào tầm mắt cô. Một chiếc móc khóa kim loại hình chữ "K" nằm vắt vẻo trên gờ bê tông mỏng, ngay sát lan can. Chiếc móc khóa này không hề bị rỉ sét, cho thấy nó không ở đây quá lâu. Hình dáng chữ "K" được thiết kế cách điệu, với một viên đá nhỏ màu xanh lam khảm trên đầu. Nó không giống bất kỳ chiếc móc khóa nào mà cô từng thấy trong hồ sơ tài sản của Việt.
An Nhiên cẩn thận dùng nhíp gắp chiếc móc khóa lên. Nó lạnh ngắt, nặng trịch trong lòng bàn tay. Chiếc móc khóa này không phải của Việt. Vậy nó là của ai? Một món đồ đánh rơi từ trên cao? Hay là một vật để lại, một lời nhắn từ "Người Kiến Tạo"?
Cô quay người lại, nhìn về phía thi thể của Trần Quốc Việt. Người đàn ông này, dù đã chết, vẫn đang nói chuyện với cô qua bức thư, qua những manh mối mà hắn đã cố gắng để lại. Một nụ cười chua chát thoáng qua trên môi An Nhiên. Hắn đã nói đúng. "Tất cả manh mối đều nằm trong tầm mắt cô."
Hoàng cầm chiếc điện thoại của nạn nhân, vẻ mặt căng thẳng. "Đội trưởng, chúng tôi vừa kiểm tra tin nhắn gần đây nhất của Việt. Lúc 20:55 đêm qua, anh ta đã gửi một tin nhắn cho một số lạ, nội dung là: 'Tôi sẽ làm theo. Cứ để anh ta đi.'"
"Cứ để anh ta đi?" An Nhiên lặp lại, ánh mắt sắc bén như tia laser. "Vậy là còn có người thứ ba liên quan, một con tin? Hoặc một kẻ đồng lõa đã bị ép buộc?"
Cô nhìn lại bức thư trên tay mình, rồi nhìn chiếc móc khóa chữ K, sau đó là sợi chỉ đỏ cam trên quạt. Mỗi thứ là một mảnh ghép.
Và lúc đó, An Nhiên mới nhận ra. Bức thư này, không phải là một bức thư tuyệt mệnh thông thường. Đó là một trò chơi mà "Người Kiến Tạo" đã sắp đặt. Một thông điệp chứa đầy những bí ẩn và những lời nói dối. Và cái chết của Trần Quốc Việt chỉ là khúc dạo đầu. Cô phải tìm ra ai là "anh ta" trong tin nhắn cuối cùng của Việt, và ai là "Người Kiến Tạo" thực sự đã đứng cạnh Việt trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời anh ta, thưởng thức màn kịch chết chóc này.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
[an toàn 🛡️]
An toàn
🔥
[táo bạo 🔥]
Táo bạo
✨
[bất ngờ ✨]
Bất ngờ
6
Dòng Chữ Lạnh Giá
10,796 từ
🔒 Đăng nhập
7
Nét Chữ Lạ Lùng
10,409 từ
🔒 Đăng nhập
8
Lời Tái Bút Trong Sương Đêm
8,834 từ
🔒 Đăng nhập
9
Dấu Tay Trên Bức Thư
11,019 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bức Thư Cuối Cùng
10,182 từ
🔒 Đăng nhập
11
Ánh Sáng Từ Vực Thẳm
12,945 từ
🔒 Đăng nhập
12
Mực Đỏ Trên Giấy Trắng
9,607 từ
🔒 Đăng nhập
13
Mật Mã Đằng Sau Giấy Trắng
10,189 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lời Thú Tội Giữa Đêm
9,198 từ
🔒 Đăng nhập
15
Sự Thật Đằng Sau Bức Thư
9,385 từ
🔒 Đăng nhập
16
Cái Bẫy Của Sự Thật
12,152 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Giải Mã Từ Vực Sâu
11,815 từ
🔒 Đăng nhập
18
Khoảnh Khắc Vỡ Tan
9,395 từ
🔒 Đăng nhập
19
Dấu Vết Trên Kịch Bản
11,456 từ
🔒 Đăng nhập
20
Chân Tướng Sau Ánh Đèn
11,484 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?