Tiếng chuông điện thoại đổ dồn, xuyên thủng màn đêm đặc quánh mùi sầu riêng và nồng nặc mùi hôi thối đặc trưng của con hẻm nhỏ Quận 4. Trung úy Trần Đình Phong, hay còn gọi là “Đội trưởng Phong” theo cách gọi thân mật của đồng đội, nheo mắt nhìn đồng hồ: 2 giờ 17 phút sáng. Lại là số của Đội phó Thu Hà.
"Alo?" Giọng anh khàn đặc, dấu hiệu của một đêm mất ngủ triền miên.
"Đội trưởng, hiện trường vụ án mới. Cực kỳ… quái dị." Giọng Thu Hà cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng Phong vẫn nghe ra một thoáng run rẩy. Anh biết cô không dễ gì bị sốc. “Địa chỉ: Chung cư Bông Hồng, căn hộ 303. Nạn nhân… à, em nghĩ anh nên đến xem trực tiếp.”
Phong bật dậy, vớ lấy áo khoác. Chung cư Bông Hồng. Nơi đó từng là biểu tượng của sự sang trọng thập niên 90, giờ thì đã ngả màu xám xịt, loang lổ vết ố như một linh hồn mục ruỗng.
Khi đến nơi, ánh đèn xanh đỏ của xe cảnh sát nhấp nháy như một vũ điệu ma quái trên nền trời đen kịt. Dưới chân cầu thang, một đám đông hiếu kỳ đang xì xào bàn tán, gương mặt họ bị những tia sáng lạnh lẽo chiếu rọi, trông như những hồn ma.
Trong căn hộ 303, mùi clo nồng nặc trộn lẫn với mùi tanh của máu, khiến dạ dày Phong co thắt. Căn phòng khách sang trọng trước đây giờ tan hoang như vừa trải qua một trận chiến. Tivi bị đập nát, sofa rách toạc, và trung tâm của tất cả, là một tấm gương lớn đặt đối diện cửa ra vào, giờ chỉ còn là hàng ngàn mảnh vụn phản chiếu những hình ảnh méo mó.
Một sĩ quan trẻ đang che miệng nôn thốc tháo ở góc phòng. Phong nhìn theo hướng tay Thu Hà chỉ, ánh mắt anh dừng lại. Nạn nhân là một người đàn ông trung niên, nằm úp mặt trên sàn nhà, giữa đống mảnh vỡ kính. Anh ta không mặc gì, chỉ có một chiếc khăn tắm vắt hờ hững qua thắt lưng.
Nhưng điều đáng sợ không phải là sự khỏa thân hay cái chết. Trên lưng nạn nhân, bằng máu, ai đó đã viết nguệch ngoạc một dòng chữ lớn, run rẩy và đầy thù hận: "CÁI GIÁ CỦA SỰ DỐI TRÁ". Và ngay bên cạnh, trên một mảnh kính vỡ lớn nhất, phản chiếu rõ nét khuôn mặt méo mó của nạn nhân, là hình ảnh một người phụ nữ đang mỉm cười đầy bí ẩn. Nụ cười ấy, dường như xuyên thấu cả không gian và thời gian, như thể cô ta đang nhìn thẳng vào mắt Phong.
