Dòng sông chảy qua thị trấn yên bình bỗng trở thành hiện trường của hàng loạt vụ mất tích và những phát hiện rùng rợn. Người ta đồn rằng dòng sông đang đòi mạng. Nhưng thám tử mới chuyển về thị trấn không tin vào ma quỷ, anh ta tin vào tội ác của con người, và phải lặn lội để khám phá ra bí mật kinh hoàng ẩn sâu dưới làn nước lạnh.
Hơi nước lạnh lẽo từ dòng kênh phả vào mặt, mang theo mùi ngai ngái của bùn đất và chút tanh nồng khó gọi tên. Dù đã là cuối tháng Mười, trời Sài Gòn vẫn đủ nóng để khiến mồ hôi ứa ra dưới lớp áo sơ mi, nhưng cái gió đêm từ mặt nước lại khiến Lương Vĩ rùng mình nhẹ. Anh không tin vào ma quỷ, nhưng cái cảm giác bất an len lỏi qua từng thớ thịt khi đứng cạnh dòng kênh này thì thật khó chối bỏ. Mới hai tuần trước, cô sinh viên Trần Thị Thanh Huyền, 21 tuổi, đã biến mất không một dấu vết sau khi ghé quán cà phê vỉa hè nằm sát bờ. Giờ đây, một chiếc ví da cũ kỹ, sờn bạc ở góc, đã được tìm thấy trôi dạt vào bãi bồi gần cầu Ông Lãnh, cách nơi Huyền mất tích gần chục cây số.
“Chỉ là chiếc ví rỗng tuếch thôi, không có giấy tờ, cũng chẳng có tiền.” Thiếu úy Nam, một thanh niên trẻ măng với bộ quân phục còn thơm mùi mới, báo cáo với giọng điệu căng thẳng. Ánh đèn pin từ điện thoại anh ta chao đảo trên mặt nước đen ngòm, phản chiếu những gợn sóng lăn tăn như những con mắt vô định. “Thượng úy có nghĩ là… có liên quan không ạ?”
Lương Vĩ không trả lời ngay. Đôi mắt anh, vốn đã mang một vẻ mệt mỏi cố hữu, giờ đây lại càng sâu thẳm hơn dưới ánh đèn pha của chiếc xe cảnh sát đậu cách đó không xa. Anh cúi người, vệt bụi bẩn dính lên đầu gối chiếc quần tây màu xám, dùng đầu ngón tay chạm vào lớp bùn lầy còn ẩm ướt trên chiếc ví. Lớp da đã mục rữa một phần, nhưng anh vẫn có thể cảm nhận được cấu trúc cứng cáp ban đầu của nó. Một mùi ẩm mốc đặc trưng xộc lên, trộn lẫn với hương nước hoa nhàn nhạt còn sót lại. Không, không phải nước hoa phụ nữ. Mùi này hơi nồng, có chút cay, giống như mùi tinh dầu bạc hà dùng trong các loại dầu gió rẻ tiền mà các bác tài xế Grab hay dùng.
“Có vẻ là một loại ví nam.” Vĩ lẩm bẩm, không cần nhìn mặt Nam. “Nhưng đây không phải loại ví sinh viên.” Anh lật mặt trong chiếc ví, cố tìm kiếm một chi tiết. Nút khóa kim loại đã bị oxy hóa, tạo thành một lớp rỉ sét màu nâu đỏ. Lương Vĩ nheo mắt nhìn, dưới ánh đèn mờ ảo, anh thấy một vết xước rất nhỏ, gần như không thể nhận ra, ở cạnh ngoài của nút khóa. Vết xước này không phải do thời gian hay nước gây ra, mà dường như là do một vật sắc nhọn nào đó. “Các anh đã kiểm tra tất cả các vụ mất tích gần đây rồi chứ?”
“Dạ rồi, Thượng úy.” Nam lật cuốn sổ ghi chép, ngón tay run nhẹ. “Tổng cộng năm vụ trong vòng sáu tháng qua, tất cả đều là nam giới, độ tuổi từ 25 đến 40. Và tất cả đều biến mất quanh khu vực kênh này hoặc gần các nhánh sông phụ.” Nam nuốt nước bọt. “Người dân ở đây bắt đầu đồn rằng dòng kênh đang đòi mạng. Họ nói con Hà Bá dưới đây thèm khát linh hồn.”
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Lương Vĩ đứng thẳng dậy, phủi nhẹ bụi bẩn trên tay. Anh quay lưng lại với dòng kênh, nhìn về phía những ngôi nhà lụp xụp ẩn mình trong con hẻm nhỏ đối diện. Dù đêm đã khuya, vài ánh đèn vàng vọt vẫn leo lét qua khe cửa, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền tối. Mùi hương của cơm nguội, nước mắm, và cả mùi thuốc lá phảng phất trong không khí. Một tiếng chó sủa xa xăm vọng lại, rồi im bặt. “Hà Bá đòi mạng?” Vĩ nhếch mép, một nụ cười nhạt nhẽo xuất hiện trên gương mặt anh. “Thế Hà Bá có thường đeo ví da nam màu nâu, có logo ‘Quân Tử’ khắc chìm không?” Anh chìa chiếc ví ra trước mặt Nam, chỉ vào vết khắc chìm mờ ảo ở một góc, mà có lẽ Nam đã bỏ qua. Đây là một thương hiệu ví da nội địa khá phổ biến, nhưng không phải loại hàng chợ.
Nam giật mình, vội cầm lấy chiếc ví. “Dạ… thương hiệu Quân Tử? Em không để ý ạ.” Anh ta lúng túng. “Em sẽ báo cáo lại đội điều tra vật chứng ngay.”
Lương Vĩ gật đầu. Anh nhớ đến bức ảnh của Trần Thị Thanh Huyền – một cô gái với mái tóc dài, nụ cười rạng rỡ, và đôi mắt trong veo. Cô ấy không liên quan gì đến năm người đàn ông mất tích. Hay có? “Thiếu úy Nam, thông tin về cô Huyền thế nào? Cha mẹ cô ấy có khai báo gì đặc biệt không? Bạn trai, bạn bè?”
“Dạ, cha mẹ cô ấy là công nhân viên chức bình thường, gia cảnh không có gì đặc biệt. Cô Huyền học ngành Marketing, đang thực tập tại một công ty sự kiện nhỏ ở Quận 1. Không có bạn trai cố định, nhưng có một hội bạn thân ba người, đều là nữ, cùng khóa.” Nam đọc vanh vách. “Họ nói cô Huyền là người hiền lành, ít khi gây gổ với ai. Ngày hôm đó, cô ấy hẹn một người bạn để ôn bài tại quán cà phê ‘Bình Yên’ ven kênh, nhưng sau đó người bạn đó lại bận đột xuất nên không đến được. Cô Huyền đã nhắn tin cho bạn đó lúc 8 giờ 15 phút tối, nói rằng cô ấy sẽ ở lại một mình thêm một chút, đọc sách.”
“Tin nhắn cuối cùng.” Vĩ lẩm bẩm, bước đến gần bờ kênh hơn. Mặt nước đen ngòm phản chiếu ánh đèn đường, uốn lượn như một con rắn khổng lồ. Anh có thể nghe thấy tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây dại mọc lởm chởm bên bờ. “Quán cà phê ‘Bình Yên’… Vẫn còn đó chứ?”
“Dạ, vẫn hoạt động bình thường, Thượng úy. Chúng tôi đã thẩm vấn chủ quán và nhân viên. Họ nói cô Huyền ngồi một mình ở bàn trong góc, gần cửa sổ nhìn ra kênh. Khoảng 9 giờ kém 15, cô ấy đứng dậy ra về. Không thấy ai theo dõi hay nói chuyện với cô ấy.” Nam dừng lại, rồi nói thêm. “Chủ quán là ông Sáu, một người lớn tuổi, khá khó tính. Ông ấy nói cô Huyền luôn uống cà phê sữa đá, không đường, và thường mang theo một cuốn tiểu thuyết trinh thám.”
Không đường. Trinh thám. Lương Vĩ chợt thấy một điểm tương đồng nhỏ bé, một sợi dây vô hình kết nối anh với nạn nhân. Anh cũng thích cà phê không đường, và luôn mang theo một cuốn sách. “Kiểm tra lại camera của quán và các camera an ninh lân cận. Tất cả các camera ở các cửa hàng tiện lợi, tiệm tạp hóa, nhà dân có thể hướng ra con đường này. Đặc biệt là những camera có tầm nhìn ra con hẻm nhỏ dẫn vào quán. Và cả khu vực chợ đêm gần đó nữa.” Lương Vĩ nói, giọng điệu anh trở nên sắc bén hơn, như một lưỡi dao vừa được mài giũa. “Tìm kiếm bất kỳ ai có vẻ khả nghi. Một bóng người xuất hiện trong nhiều khung hình, một chiếc xe lạ đậu quá lâu.” Anh dừng lại, ngón tay khẽ gõ lên cằm. “Và hỏi kỹ chủ quán Sáu xem, liệu có *ai đó* thường xuyên đến quán, ngồi ở bàn nào đó, và *chỉ quan sát* những người khác mà không gọi đồ uống hay nói chuyện với ai không.”
Thiếu úy Nam gật đầu lia lịa. “Dạ rõ, Thượng úy.”
Lương Vĩ quay lại nhìn dòng kênh lần nữa. Cái lạnh từ mặt nước không còn làm anh rùng mình nữa, thay vào đó là một sự tập trung mãnh liệt. Anh cảm thấy có một cái gì đó, một sợi chỉ đỏ mỏng manh, đang dần hiện ra giữa những vụ án tưởng chừng như không liên quan. Chiếc ví nam “Quân Tử” bị xước ở nút khóa, mùi tinh dầu bạc hà, và cô sinh viên Trần Thị Thanh Huyền thích đọc trinh thám. Anh hít một hơi thật sâu, mùi bùn đất và nước hòa lẫn với mùi ẩm mốc của không khí đêm. Dòng kênh này, đã bao bọc quá nhiều bí mật.
“Thượng úy.” Nam bỗng lên tiếng, giọng nói có vẻ ngập ngừng. “Khi đội pháp y kiểm tra chiếc ví, họ phát hiện ra một thứ nhỏ xíu kẹt lại ở khe nút bấm, gần chỗ vết xước đó. Ban đầu cứ nghĩ là vụn rỉ sét, nhưng khi phóng đại lên, hóa ra là… một mảnh nhựa nhỏ, màu xanh lam.”
Lương Vĩ quay phắt lại, đôi mắt anh dán chặt vào Nam. “Mảnh nhựa màu xanh lam?”
“Dạ. Kích thước chỉ khoảng 2mm, rất mỏng. Giống như… một mảnh vỡ từ một cái gì đó.” Nam nói, vẻ mặt vẫn còn bàng hoàng. “Phòng pháp y đang phân tích, nhưng họ nói khả năng cao là từ một vật dụng gia đình nào đó.”
Một mảnh nhựa xanh lam. Lương Vĩ nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng hình dung. Cái gì có màu xanh lam, có thể vỡ thành mảnh nhỏ và đủ cứng để gây ra vết xước trên kim loại? Đèn xe cảnh sát nhấp nháy liên hồi, ánh sáng đỏ và xanh hòa vào nhau trên mặt nước, tạo nên một khung cảnh siêu thực. Anh mở mắt ra, nhìn về phía dòng kênh. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng anh. Mảnh nhựa đó, mùi tinh dầu bạc hà, vết xước trên ví, và một cô gái yêu trinh thám biến mất trong một đêm…
Trong đầu anh, những mảnh ghép rời rạc bắt đầu kết nối, tạo nên một bức tranh mờ ảo nhưng đầy ám ảnh.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
[điều tra cẩn thận: tập trung vào mảnh nhựa xanh lam và nguồn gốc của nó, kiểm tra lại toàn bộ vật chứng đã thu thập từ các vụ mất tích trước đó 🛡️]
An toàn
🔥
[hành động trực tiếp: quay lại quán cà phê "Bình Yên" thẩm vấn kỹ hơn ông Sáu và nhân viên, đồng thời tìm kiếm thêm các dấu vết khả nghi quanh khu vực Huyền mất tích 🔥]
Táo bạo
✨
[suy luận phá cách: kết nối các chi tiết về nạn nhân Huyền (thói quen, sở thích) với các vụ mất tích nam giới để tìm ra một điểm chung không ai ngờ tới ✨]
Bất ngờ
Dòng Chảy Ngược
10,056 từ
🔒 Đăng nhập
7
Mùi Hương Phản Bội
11,085 từ
🔒 Đăng nhập
8
Lời Thì Thầm Của Phù Sa
9,468 từ
🔒 Đăng nhập
11
Bức Thư Của Quá Khứ
9,418 từ
🔒 Đăng nhập
12
Vết Hằn Dưới Lớp Nước
6,683 từ
🔒 Đăng nhập
13
Gương Mặt Dưới Làn Sóng
9,136 từ
🔒 Đăng nhập
15
Mặt Nạ Dưới Làn Nước
8,646 từ
🔒 Đăng nhập
16
Sự Thật Vụn Vỡ
9,490 từ
🔒 Đăng nhập
17
Dòng Chảy Tội Ác
9,921 từ
🔒 Đăng nhập
18
Thợ Săn Và Con Mồi
6,102 từ
🔒 Đăng nhập
19
Vết Sẹo Dưới Nước
8,534 từ
🔒 Đăng nhập
20
Hồi Ức Đáy Sông
11,842 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?