Tiếng chuông điện thoại đổ dồn, xé tan màn đêm yên tĩnh của căn hộ chung cư cũ ở quận 4. Hạ An, thám tử tư với mái tóc búi vội và quầng thâm dưới mắt, uể oải vươn tay. "An đây."
"Cô An à? Là Khánh đây." Giọng thiếu niên ở đầu dây bên kia run rẩy. "Chị Ngọc... chị Ngọc chết rồi!"
Hạ An giật mình bật dậy. Ngọc Ánh, nữ diễn viên đang lên, biểu tượng của sự sang trọng và phù phiếm. Mới hôm qua, cô ta còn đăng ảnh selfie tươi rói ở quán cà phê "The Script" trên phố đi bộ. Chiếc cốc sứ trắng với logo màu xanh lá cây đậm vẫn hiện rõ trong ảnh.
Hiện trường là căn penthouse xa hoa ở Thảo Điền, nơi sông Sài Gòn uốn lượn. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những giọt nước mắt pha lê từ tầng 20. Cửa căn hộ hé mở, mùi oải hương nồng nặc đến khó chịu. Phòng khách rộng thênh thang, đồ nội thất cao cấp vẫn nguyên vẹn. Chỉ có một điểm bất thường: chiếc gạt tàn sứ trắng đặt trên bàn kính, bên trong là mẩu thuốc lá hiệu "Midnight Whisper", đầu lọc dính chút son môi màu đỏ mận. Ngọc Ánh không hút thuốc.
Thi thể Ngọc Ánh nằm úp mặt trên sàn gỗ mun bóng loáng, cạnh cây đàn piano trắng tinh. Cô ta mặc bộ váy lụa màu ngà, mái tóc đen dài xõa tung. Cổ tay trái có vết lằn đỏ sậm, như vừa bị trói bằng dây thừng. Đôi mắt mở to, vô hồn nhìn thẳng lên trần nhà, nơi chiếc đèn chùm pha lê rực rỡ phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Dưới sàn, cách bàn tay cô ta vài centimet, một chiếc bút máy Montblanc mạ vàng nằm lăn lóc.
Khánh, trợ lý kiêm cháu trai của Ngọc Ánh, đang run rẩy bên góc phòng, mắt đỏ hoe. "Cháu đến tìm chị ấy để đưa tài liệu kịch bản mới... Cửa không khóa. Cháu gọi mãi không thấy, rồi... rồi cháu thấy chị ấy như vậy."
Hạ An quỳ xuống kiểm tra thi thể. Không có dấu hiệu vật lộn dữ dội, không có vết thương rõ ràng. Vết lằn ở cổ tay trông có vẻ cũ, không phải mới tạo ra. Cô khẽ chạm vào bàn tay nạn nhân. Ngón trỏ và ngón giữa bên tay phải hơi cong lại một cách bất thường, như thể vừa nắm chặt thứ gì đó. Trên móng tay trỏ, một chấm nhỏ màu đỏ tươi, không phải son môi, mà giống... sơn móng tay. Kỳ lạ, vì móng tay Ngọc Ánh được cắt tỉa gọn gàng, không sơn màu.
Tổ trọng án đã đến, tiếng còi xe cảnh sát vang vọng từ dưới đường. Một sĩ quan trẻ, Nghiêm Thắng, bước vào, nhìn Hạ An bằng ánh mắt dò xét. "Cô An, phiền cô giữ nguyên hiện trường. Đây là án mạng."
