Tiếng còi xe cảnh sát rít lên xé tan màn đêm yên tĩnh của con hẻm nhỏ số 12, Phố Hoa. Một con hẻm vốn dĩ đã quá quen thuộc với mùi ẩm mốc, mùi rác thải trộn lẫn mùi hoa nhài từ ban công nhà ai đó, nay lại thoang thoảng thêm một mùi tanh nồng, ngai ngái, như một vết nhơ khủng khiếp thấm vào từng viên gạch cũ. Đó là mùi máu. Một vũng máu sẫm màu, quánh đặc, như một bông hồng đêm đang nở rộ trên nền bê tông lạnh lẽo, bao trùm lên một sinh mạng vừa bị tước đoạt một cách tàn bạo.
Đại úy Hắc Long, người đàn ông với mái tóc đã lốm đốm bạc vì những đêm thức trắng và đôi mắt thâm quầng dưới ánh đèn vàng vọt của hiện trường, nghiến răng. Ông đã chứng kiến quá nhiều cái chết, nhưng cái chết này vẫn khiến ông rùng mình. Nạn nhân là một cô gái trẻ, khoảng ngoài hai mươi, nằm úp mặt xuống đất, mái tóc dài xoã ra che gần hết khuôn mặt. Cô ta mặc một chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích, loại vải chỉ nhìn thôi cũng đủ biết giá tiền, giờ đây đã ướt đẫm máu. Dưới ánh đèn pin của tổ pháp y, Hắc Long có thể thấy rõ vết rách lớn ở lưng váy, nơi có một vết thương chí mạng đang không ngừng rỉ máu, tạo thành vũng máu kinh hoàng kia.
"Đại úy, đội pháp y đã đến." Trung sĩ Minh, người trẻ nhất trong tổ điều tra, báo cáo, giọng nói vẫn còn chút run rẩy. Minh mới ra trường, đây là hiện trường án mạng thứ hai cậu tham gia, và cảnh tượng này có vẻ còn kinh khủng hơn vụ trước.
Hắc Long gật đầu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Ông quay sang phía đầu hẻm, nơi một bóng người cao gầy đang bước vào, mang theo một chiếc túi dụng cụ màu đen. Ánh mắt ông như tìm được một điểm tựa quen thuộc giữa mớ hỗn độn. "Thẩm An, cô đến rồi."
Thẩm An không nói gì, chỉ gật nhẹ đầu, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một chiếc kẹp đơn giản. Khuôn mặt cô thanh tú, đôi mắt sắc sảo ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ tập trung cao độ. Cô mặc chiếc áo blouse trắng thường ngày, bên ngoài khoác một chiếc áo gió mỏng màu xám than, tay cầm một chiếc máy ảnh chuyên dụng. Mùi cà phê đen thoang thoảng từ cô, như một dấu hiệu cho thấy cô vừa bị đánh thức khỏi giấc ngủ chập chờn hay đã có một đêm làm việc dài. Bất chấp vẻ ngoài có phần mong manh, Thẩm An là một trong những chuyên gia pháp y giỏi nhất của Sở Cảnh sát TP.HCM, với biệt danh "Kẻ Giải Mã" nhờ khả năng đọc vị hiện trường và suy luận sắc bén như một cỗ máy. Tuy nhiên, ít ai biết rằng, cô luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ và cây bút chì cũ kỹ, để phác thảo lại những chi tiết dù là nhỏ nhất mà cô cảm thấy máy ảnh có thể bỏ sót. Một thói quen lạ lùng, cổ điển, đối lập hoàn toàn với cách làm việc hiện đại của cô.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Cô bước qua dải băng vàng, ánh mắt lướt nhanh qua các đồng nghiệp đang làm việc, rồi dừng lại ở nạn nhân. Không một chút dao động, cô quỳ xuống, đeo găng tay, bắt đầu công việc. Hắc Long đứng cách đó một chút, quan sát cô. Ông biết, khi Thẩm An làm việc, tốt nhất là không nên quấy rầy.
Ánh đèn pin của Thẩm An lướt chậm rãi trên từng chi tiết. Cô chụp ảnh từ nhiều góc độ khác nhau, ghi lại vị trí của nạn nhân, vũng máu, và cả những mảnh vụn nhỏ xung quanh. Cô tập trung vào bàn tay phải của nạn nhân, nơi có một vết xước nhỏ ở mu bàn tay và một vết bầm tím mờ ở cổ tay, như thể cô gái đã cố gắng chống cự hoặc bị kéo đi. Bàn tay trái của nạn nhân thì nắm chặt, ngón trỏ hơi cong lại, móng tay bị gãy một mảnh nhỏ ở đầu, phần còn lại được sơn màu đỏ cherry bóng loáng, một màu rất thịnh hành gần đây. Bên dưới móng tay bị gãy, có một vệt màu trắng nhạt, li ti, dường như là một loại bột hoặc sơn tường. Chi tiết này thu hút sự chú ý đặc biệt của Thẩm An. Cô cẩn thận dùng nhíp lấy mẫu, cho vào một túi zip nhỏ.
Tiếp theo, cô kiểm tra phần lưng váy bị rách. Vết rách không phải do dao hay vật sắc nhọn cắt, mà giống như bị giật mạnh, xé toạc, để lộ ra vết thương. Đó là một vết thương sâu, nhưng không rộng, có hình dạng không đều, như thể bị đâm bằng một vật tù, hoặc một vật nhọn có cấu trúc phức tạp. Thẩm An nheo mắt lại, nhìn kỹ vào mép vết thương. Có những sợi vải nhỏ màu xanh ngọc bích bị kéo vào trong, nhuộm đỏ. Gần vết thương, cô phát hiện một vết bẩn nhỏ, không phải máu, có màu xanh sẫm, gần như đen, hình bầu dục, kích thước chỉ bằng hạt gạo, bám trên lớp vải lụa mềm mại. Cô dùng tăm bông lấy mẫu một cách tỉ mỉ.
"Đại úy Hắc Long," Thẩm An khẽ gọi, không rời mắt khỏi nạn nhân. "Có vẻ như nạn nhân không bị giết ở đây."
Hắc Long tiến lại gần, vẻ mặt căng thẳng. "Lý do?"
"Vũng máu này quá lớn, cho thấy nạn nhân đã chảy máu rất nhiều tại đây, nhưng vết thương lại không quá rộng để gây ra sự mất máu ồ ạt ngay lập tức. Hơn nữa, máu đã bắt đầu đông lại một phần dưới lớp váy, nhưng lại chưa khô hoàn toàn ở mép ngoài. Điều đó cho thấy nạn nhân đã được di chuyển một đoạn sau khi bị thương. Dấu vết vật lộn ở đây cũng rất ít, chỉ có vài vệt trượt nhỏ trên nền đất ẩm ướt do trận mưa đêm qua. Nếu bị giết tại đây, chắc chắn sẽ có nhiều dấu vết chống cự hơn." Thẩm An giải thích, giọng điệu bình tĩnh và rành mạch, từng từ ngữ như được cân đo đong đếm cẩn thận.
Hắc Long gật đầu, suy nghĩ. "Vậy là hiện trường sơ cấp không phải ở đây. Kẻ sát nhân di chuyển cô ấy đến con hẻm này."
"Rất có thể." Thẩm An đứng dậy, nhìn xung quanh. "Con hẻm này khá khuất, lại ít người qua lại vào ban đêm. Nó nối liền Phố Hoa sầm uất với một khu dân cư cũ kỹ. Một nơi lý tưởng để vứt bỏ xác."
Mùi hoa nhài từ ban công gần đó vẫn thoang thoảng, trộn lẫn với mùi thuốc lá của Hắc Long, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với mùi máu và tử khí. Hắc Long rút một điếu thuốc, nhưng rồi lại bỏ vào bao. "Vậy chúng ta phải tìm hiện trường sơ cấp."
"Đúng vậy. Ngoài ra," Thẩm An chỉ vào tai nạn nhân. "Có một vết châm nhỏ ở sau tai phải, gần sát chân tóc. Rất khó phát hiện nếu không kiểm tra kỹ. Không có dấu hiệu sưng tấy hay bầm tím. Có thể là vết tiêm thuốc mê hoặc chất độc nào đó. Cũng có thể chỉ là một vết cắn của côn trùng, nhưng vị trí này rất đáng ngờ." Cô dùng một chiếc kính lúp nhỏ để quan sát kỹ hơn, ánh sáng từ đèn pin của cô phản chiếu lên chiếc khuyên tai nhỏ hình hoa hồng bạch kim mà nạn nhân đang đeo. Hoa hồng bạch kim – một chi tiết sang trọng, tinh tế.
Hắc Long nhíu mày. "Cô nghĩ kẻ giết người đã dùng thuốc mê?"
"Là một khả năng. Điều này sẽ giải thích cho việc ít dấu vết chống cự. Cô ấy có thể đã bất tỉnh hoặc yếu đi trước khi bị đâm." Thẩm An trầm ngâm. "Phải chờ kết quả khám nghiệm tử thi để xác định rõ hơn. Đặc biệt là chất lỏng xanh sẫm trên váy, và loại bột trắng dưới móng tay cô ấy."
Đội pháp y bắt đầu di chuyển thi thể nạn nhân. Khi lật nghiêng cô gái, một chiếc ví da nhỏ màu đen, loại ví cầm tay của phụ nữ, rơi ra từ túi váy. Trung sĩ Minh nhanh chóng nhặt lên, đeo găng tay. "Có ví tiền, Đại úy."
Hắc Long ra hiệu cho Minh mở ra kiểm tra. Bên trong có một chiếc căn cước công dân. "Nguyễn Thị Mai Chi. Sinh năm 1999. Thường trú tại Chung cư Sông Sài Gòn, Thủ Thiêm." Minh đọc to. "Một thẻ tín dụng của ngân hàng VCB Platinum, một thẻ thành viên VIP của spa cao cấp 'Thiên Đăng', và một thẻ gửi xe của tòa nhà văn phòng Horizon Tower."
"Mai Chi..." Hắc Long lẩm nhẩm cái tên. "Trẻ vậy mà đã sở hữu thẻ tín dụng bạch kim và sống ở chung cư cao cấp. Không phải dạng vừa."
Thẩm An, lúc này đã hoàn tất việc thu thập mẫu vật, ngẩng đầu lên. "Vết thương ở lưng có thể cho thấy cô ấy bị tấn công từ phía sau, hoặc đang cố gắng bỏ chạy. Nhưng chiếc váy đắt tiền và vẻ ngoài chỉn chu cho thấy cô ấy đang trên đường đi đến một nơi nào đó sang trọng, hoặc vừa từ đó trở về. Không ai mặc bộ đồ này để đi loanh quanh con hẻm này một mình vào lúc khuya."
"Phải, điều đó càng khẳng định hiện trường sơ cấp không phải ở đây." Hắc Long nhìn đồng hồ. "Bây giờ là 2 giờ 30 sáng. Theo lời bảo vệ tòa nhà bên cạnh, ông ta nghe thấy tiếng động lạ lúc khoảng 1 giờ 45. Nhưng ông ta chỉ nghĩ là mèo đánh nhau."
Thẩm An khẽ nhếch môi, một nụ cười mỉm đầy ẩn ý. "Mèo đánh nhau thường không để lại vũng máu to đến vậy, trừ khi là mèo rừng khổng lồ."
Hắc Long khịt mũi. "Ông ta lớn tuổi rồi, lại có tật ngủ gà ngủ gật. Lúc anh em đến, ông ta vẫn còn đang ngái ngủ. Chỉ nói là nghe tiếng 'rầm' nhẹ, rồi tiếng xe máy rú ga bỏ đi, nhưng không rõ xe gì. Nghe loáng thoáng vậy thôi."
"Vậy chúng ta có một tiếng động 'rầm' và tiếng xe máy rú ga." Thẩm An lặp lại, như đang ghi nhớ vào trong đầu. "Rất nhiều xe máy đi qua Phố Hoa vào giờ đó. Điều đó không giúp ích gì nhiều."
"Anh đã cho người kiểm tra camera an ninh của tòa nhà đối diện và các cửa hàng xung quanh rồi. Hi vọng sẽ có manh mối." Hắc Long nói, ánh mắt nhìn sâu vào con hẻm tối. "Nhưng Phố Hoa này nổi tiếng với các cửa hàng hoa, không phải camera an ninh."
Thẩm An lúc này đã chuyển sự chú ý đến điện thoại của nạn nhân. Nó là một chiếc iPhone đời mới, màu đen bóng, được tìm thấy trong túi xách. Màn hình đã bị khoá. Cô dùng một thiết bị chuyên dụng để thử phục hồi dữ liệu ban đầu. "Pin còn khoảng 60%. Không có vết nứt hay trầy xước. Cho thấy nó không bị rơi hay va đập mạnh."
"Có thể cô ấy đã bị tấn công bất ngờ, hoặc không có cơ hội phản kháng." Hắc Long trầm ngâm, lại rút điếu thuốc ra, bật lửa. Làn khói thuốc cay nồng bay lượn trong không khí ẩm ướt. "Bây giờ thì chúng ta nên làm gì?"
Thẩm An nhìn Hắc Long, đôi mắt cô sâu thẳm dưới ánh đèn. "Trước tiên, Đại úy nên cử người đến Chung cư Sông Sài Gòn và Horizon Tower để tìm hiểu về nạn nhân. Một cô gái trẻ, giàu có, thường trú ở khu dân cư cao cấp, thường làm việc ở tòa nhà văn phòng hạng A. Chắc chắn cô ấy có một cuộc sống khá phức tạp. Đồng thời, kiểm tra các camera xung quanh con hẻm này một lần nữa. Không bỏ sót bất kỳ góc khuất nào, dù là camera của một quán cà phê vỉa hè hay một tiệm thuốc tây nhỏ. Có thể có những camera không rõ ràng, nhưng vẫn ghi lại được một phần nào đó."
"Tôi đã cho người làm rồi." Hắc Long thở dài. "Phố Hoa này, camera an ninh thường là điểm mù. Mọi người chỉ chú ý đến hoa và người qua lại."
"Vậy chúng ta phải kiểm tra kỹ hơn. Kẻ giết người luôn để lại dấu vết. Chỉ là chúng ta chưa nhìn thấy nó mà thôi." Thẩm An nói, ánh mắt kiên định. "Và đặc biệt, hãy tập trung vào khoảng thời gian từ 1 giờ đến 2 giờ sáng. Đó là khoảng thời gian nạn nhân bị tấn công và di chuyển đến đây."
Hắc Long gật đầu. "Được rồi. Minh, tập hợp đội điều tra. Chia thành hai nhóm. Một nhóm về Chung cư Sông Sài Gòn và Horizon Tower. Một nhóm rà soát lại tất cả các camera trên Phố Hoa và các con hẻm lân cận. Kiểm tra cả các quán nhậu, quán bar gần đây, xem có ai thấy nạn nhân Mai Chi vào đêm qua không. Và quan trọng nhất, hãy hỏi xem có ai nghe thấy một tiếng động lạ nào khác ngoài tiếng xe máy rú ga không."
Trung sĩ Minh nhanh chóng nhận lệnh, chạy đi. Hắc Long quay lại nhìn Thẩm An, vẫn còn đang đứng yên lặng bên vũng máu đã được đánh dấu bằng phấn. "Cô còn muốn kiểm tra gì nữa không?"
Thẩm An đưa tay lên vuốt nhẹ gáy, rồi quay sang Hắc Long. "Còn một điều nữa, Đại úy. Mùi hương. Xung quanh nạn nhân có một mùi rất đặc trưng. Không phải mùi nước hoa cô ấy đang dùng, cũng không phải mùi hoa nhài từ ban công. Nó giống mùi trầm hương, nhưng lại pha lẫn một chút mùi hoa huệ. Một mùi hương rất lạ, rất thanh thoát, nhưng cũng rất nồng."
Hắc Long nhíu mày, hít hít mũi. "Mùi hương? Tôi chỉ ngửi thấy mùi máu và thuốc lá của tôi."
Thẩm An mỉm cười nhạt. "Đó là vì khứu giác của Đại úy đã quen với khói thuốc. Mùi này rất khó nhận ra nếu không chú ý. Nhưng nó bám rất rõ trên tóc nạn nhân và một phần vải váy." Cô chỉ vào một điểm trên nền đất, nơi có vài cánh hoa hồng nhỏ màu trắng, đã héo úa một phần, vương vãi gần vũng máu. "Những cánh hoa hồng này cũng vậy. Chúng không phải loại hoa hồng tươi mà các cửa hàng ở Phố Hoa bán. Chúng có vẻ như đã được xử lý qua, khô và có mùi tinh dầu nhẹ. Không phải hoa hồng bình thường."
Hắc Long cúi xuống nhìn kỹ. Đúng là những cánh hoa hồng đó trông rất khác. Chúng nhỏ hơn, mảnh hơn, và có vẻ như đã được sấy khô hoặc xử lý bằng nhiệt. "Cô nghĩ sao về những thứ này?"
"Mùi hương lạ, cánh hoa hồng khô... Chúng không phải là ngẫu nhiên. Kẻ giết người có thể đã mang theo chúng, hoặc nạn nhân đã ở một nơi có những thứ này trước khi bị sát hại." Thẩm An trầm ngâm, ánh mắt lướt qua những cánh hoa mỏng manh, tựa như đang cố gắng nhìn xuyên qua bức màn thời gian. "Đặc biệt, cánh hoa hồng này có màu trắng tinh khiết, nhưng lại bị dính một vết nhỏ màu đỏ, không phải máu, mà như là một loại sơn hoặc mực. Rất khó thấy."
Cô lại quỳ xuống, dùng nhíp cẩn thận nhặt lên một cánh hoa,
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
7
Bóng Tối Sau Cánh Hoa
8,443 từ
🔒 Đăng nhập
8
Mùi Hương Ẩn Dấu và Bóng Ma Dưới Lớp Đất
10,534 từ
🔒 Đăng nhập
9
Bí Mật Đầm Lầy Thơm
12,769 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mặt Nạ Thứ Hai
7,796 từ
🔒 Đăng nhập
11
Ký Ức Thêu Hoa
8,925 từ
🔒 Đăng nhập
12
Vết Sẹo Của Đóa Cẩm Tú Cầu
10,581 từ
🔒 Đăng nhập
13
Giai Điệu Chết Chóc
8,088 từ
🔒 Đăng nhập
14
Bản Hòa Âm Của Sự Dối Trá
10,333 từ
🔒 Đăng nhập
15
Vạch Trần Bóng Ma Phố Hoa
7,030 từ
🔒 Đăng nhập
16
Sự Thật Lộ Diện Trong Sương Đêm
11,864 từ
🔒 Đăng nhập
17
Đóa Hồng Thép
8,206 từ
🔒 Đăng nhập
18
Vết Sẹo Trong Tim
11,797 từ
🔒 Đăng nhập
19
Bản Giao Hưởng Tử Thần
7,109 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khúc Vĩ Thanh Đẫm Máu
10,320 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?