Đồi Hoàng Hôn, vùng đất nổi tiếng với vẻ đẹp thơ mộng khi chiều
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Bình Minh Đẫm Máu — Đọc thử miễn phí
Tiếng chuông điện thoại xé tan màn đêm, rung lên dữ dội như muốn xuyên thủng lớp kính cửa sổ đang mờ sương. Nguyễn Duy Phong lừ đừ vươn tay, cảm giác đầu óc nặng trịch như bị một khối chì ghì chặt. Đồng hồ điểm ba giờ mười lăm phút sáng. Lại là một đêm không ngủ trọn. Anh vớ lấy chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình sáng lên khuôn mặt nghiêm nghị của Thiếu tá Hùng. Một cái nhếch mép thầm lặng, không cần nghe cũng biết chuyện gì sắp xảy ra.
"Vụ án mạng, Đồi Hoàng Hôn," giọng Thiếu tá Hùng khô khốc, cắt ngang tiếng rè rè của cuộc gọi. "Một phụ nữ. Nạn nhân được tìm thấy cách đây khoảng nửa tiếng. Cậu đến ngay đi."
Đồi Hoàng Hôn. Ngay cái tên đã gợi lên một sự lãng mạn, thơ mộng đến nao lòng, nơi mỗi buổi chiều tà, mặt trời nhuộm đỏ cả một vùng trời, đổ bóng xuống những triền đồi cỏ xanh mướt. Nhưng Phong biết, dưới lớp vỏ bọc mỹ miều đó, những góc khuất luôn sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ. Anh vươn vai, khớp xương kêu răng rắc. Ngoài trời, sương đêm Sài Gòn vẫn còn giăng mắc, quấn quýt lấy từng nhánh cây, ngọn cỏ ven đường, và một mùi ẩm mốc đặc trưng của đất sau cơn mưa đêm vẫn vương vấn đâu đây, nhắc nhở anh về những buổi sáng sớm lạnh lẽo như thế này.
Chưa đầy hai mươi phút sau, chiếc xe bán tải của cảnh sát đã lướt qua những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo của một quận ven thành phố, tiến thẳng ra ngoại ô. Khung cảnh đô thị nhộn nhịp dần lùi lại, nhường chỗ cho những cánh đồng lúa xanh non còn đọng sương và những hàng cây tràm bạc màu trong ánh sáng nhập nhoạng của bình minh. Phong ngồi ghế phụ, mắt dán vào cửa sổ, cố gắng xua đi cái mệt mỏi đeo bám. Bên cạnh anh, Trung úy Vy, tóc búi gọn gàng, khuôn mặt vẫn còn chút ngái ngủ nhưng đôi mắt đã ánh lên vẻ tập trung, đang lướt nhanh trên máy tính bảng. "Thông tin ban đầu: người phát hiện là ông Sáu Hiền, chủ quán nước mía dưới chân đồi. Ông ấy kể đi thể dục sớm thì ngửi thấy mùi lạ, rồi phát hiện ra," Vy tường thuật, ngón tay lướt thoăn thoắt trên màn hình. "Hiện trường đã được phong tỏa bởi đội tuần tra. Chúng ta là đội điều tra chính." Cô nhìn Phong, ánh mắt như ngầm hỏi: "Anh lại thức đêm hả?"
Phong chỉ khẽ gật đầu, môi mím chặt. Chiếc áo khoác da cũ kỹ của anh sẫm màu dưới ánh đèn đường lướt qua, che đi sự gầy guộc của người đàn ông đã dành phần lớn cuộc đời mình cho những bóng tối. Anh hít một hơi sâu, cảm nhận vị kim loại chua chát trong miệng, hậu quả của những ly cà phê đen đặc và giấc ngủ chắp vá.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Đồi Hoàng Hôn hiện ra trước mắt. Dù vẫn còn là tờ mờ sáng, những ánh đèn pha của xe cảnh sát và đội pháp y đã rọi sáng một khu vực, biến vẻ tĩnh lặng thường ngày của ngọn đồi thành một sân khấu của bi kịch. Mùi thuốc tẩy trùng từ xe pháp y và mùi tanh nồng của máu hòa quyện với hương cỏ cây ẩm ướt, tạo thành một hợp âm khó chịu đến rợn người. Một sợi dây phong tỏa màu vàng chanh căng ngang, ngăn cách hiện trường với đám đông tò mò đang cố chen lấn, dù giờ này chỉ lác đác vài người dậy sớm. Tiếng xì xào bàn tán của họ như những mũi kim châm vào không khí căng thẳng.
Vy đưa cho Phong một đôi găng tay y tế màu xanh. Anh chậm rãi đeo vào, cảm giác lạnh lẽo của chất liệu cao su siết chặt lấy đầu ngón tay. "Đội pháp y đã đến," Vy nói, chỉ về phía một chiếc xe cứu thương đậu cách đó không xa. "Họ đang chờ anh."
Hiện trường vụ án nằm trên một mỏm đất nhô ra, nơi được mệnh danh là "Ban công Hoàng Hôn" vì tầm nhìn tuyệt đẹp ra thung lũng bên dưới. Nhưng giờ đây, thứ duy nhất đập vào mắt là sự kinh hoàng.
Một người phụ nữ nằm sấp trên nền đất, khuôn mặt úp xuống, mái tóc đen dài xõa tung như một vầng hào quang ma mị. Cô ấy mặc một chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích, đã nhàu nát và dính đầy đất đỏ. Phong khụy gối xuống, thận trọng quan sát. Không có dấu hiệu giằng co dữ dội. Quanh thi thể, cỏ vẫn còn nguyên vẹn, chỉ duy nhất một vệt trượt dài từ mép mỏm đá dẫn đến vị trí nạn nhân. Anh nhíu mày. *Bị đẩy? Hay tự ngã?*
Thiếu tá Hùng đã có mặt, tay chống nạnh, vẻ mặt khắc khổ. "Chào Phong," ông khẽ nói, chỉ vào thi thể. "Chuyện này không đơn giản."
Thi thể đã lạnh cứng. Khi nhân viên pháp y lật nghiêng nạn nhân, một tiếng rít khe khẽ thoát ra từ đám người đứng quanh. Vết thương chí mạng nằm ngay ngực trái, một vết đâm sâu hoắm, sắc gọn, không có dấu hiệu bị vật cùn tác động. Máu đã khô lại, tạo thành một vệt đen thẫm trên nền váy xanh ngọc bích, tương phản đến gai người. Gương mặt nạn nhân lộ ra, trắng bệch, đôi mắt mở trừng trừng, ánh nhìn vô hồn như đang hướng về một điều gì đó xa xăm. Nét đẹp thanh tú của cô bị méo mó đi bởi cái chết đột ngột. Một chiếc vòng cổ bạc có mặt dây chuyền hình giọt nước vẫn còn trên cổ, nhưng viên đá quý ở giữa đã vỡ tan tành, chỉ còn lại những mảnh vụn lấp lánh như nước mắt.
Phong đưa tay lên chạm nhẹ vào viền chiếc vòng cổ. "Cô ấy có vẻ đã ngã từ độ cao nào đó trước khi bị đâm," anh trầm ngâm, ánh mắt lướt qua những chi tiết nhỏ nhặt. Dưới ngón tay anh, một mảnh vải nhỏ màu xanh navy, có vẻ là từ chiếc áo khoác của ai đó, vướng vào móc khóa chiếc vòng cổ. Anh nháy mắt với Vy, cô bé nhanh chóng ghi chú và chụp ảnh.
Anh lướt mắt xuống bàn tay nạn nhân. Các ngón tay thon dài, móng tay được sơn màu tím lavender, nhưng ở ngón áp út, một vết xước sâu đã làm lộ ra lớp móng tay tự nhiên bên dưới. Đặc biệt, trên ngón tay ấy, không có chiếc nhẫn cưới. Điều này khá lạ, vì anh để ý ngón áp út bên tay trái có một vết hằn nhẹ, như thể đã từng đeo một chiếc nhẫn. Anh dùng đèn pin rọi vào lòng bàn tay cô, phát hiện một vết bầm tím hình tròn mờ nhạt, như dấu vết của một vật thể cứng đã bị nắm chặt. *Nắm chặt một vật gì đó trước khi chết?*
"Thời gian tử vong ước tính?" Phong hỏi, nhìn về phía bác sĩ pháp y đang cẩn thận thu thập mẫu vật.
"Khoảng từ 11 giờ đêm qua đến 1 giờ sáng nay," vị bác sĩ trả lời, giọng trầm đục. "Vết thương rất sạch, chứng tỏ hung khí sắc bén. Có vẻ là dao."
Vy quay sang Phong, chỉ vào chiếc điện thoại di động màu trắng mà cô vừa tìm thấy dưới lớp đất mềm cách thi thể khoảng một mét. "Điện thoại nạn nhân đây, Phong. Có vẻ bị văng ra. Màn hình vỡ nhưng vẫn còn lên nguồn."
Phong tiến lại gần. Chiếc điện thoại là một mẫu mới nhất, viền kim loại sang trọng. Vy cẩn thận chụp ảnh hiện trường chiếc điện thoại trước khi nhặt lên, đeo găng tay. Cô bé bật màn hình, nhưng điện thoại đã bị khóa bằng vân tay. "Không sao, tôi sẽ đưa về đội kỹ thuật để mở khóa. Hy vọng tìm được manh mối từ tin nhắn hoặc lịch sử cuộc gọi." Một ánh sáng yếu ớt nhấp nháy trên góc màn hình: một thông báo Zalo chưa đọc. "Tin nhắn cuối cùng là vào lúc 23:47 tối qua," Vy đọc to, khuôn mặt tập trung. "Một tài khoản tên 'Khôi Nguyên' gửi."
Phong đi vòng quanh khu vực, không bỏ sót một chi tiết nào. Anh ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng rất đặc trưng, không phải mùi máu, không phải mùi cỏ cây. Nó giống như mùi vani caramel, phảng phất từ đâu đó quanh thi thể nạn nhân. *Nước hoa? Hay một loại mỹ phẩm nào đó?* Anh liếc nhìn vào túi xách của nạn nhân đã được đặt sang một bên sau khi thu thập vật chứng. Không thấy chai nước hoa nào.
Ngay cạnh vệt máu khô, anh phát hiện một chiếc khuy áo kim loại nhỏ xíu, màu vàng đồng, rơi gần một bụi hoa dại. Chiếc khuy có khắc hình một con chim ưng đang tung cánh. Nó trông không giống bất kỳ chiếc khuy áo nào anh từng thấy trên quần áo của nạn nhân. Anh khẽ cau mày. *Manh mối từ hung thủ?*
Phong tiếp tục quan sát mỏm đá nơi thi thể nằm. Dưới chân mỏm đá, một vệt đất ẩm ướt dẫn xuống một con đường mòn nhỏ. Anh theo con đường mòn xuống, Vy đi theo sát phía sau. Con đường này ít người qua lại, cây cối rậm rạp hơn. Khoảng vài chục mét, anh dừng lại. Dưới một tán cây cổ thụ, một vệt bánh xe mờ nhạt hằn trên lớp đất mềm, nhưng có vẻ đó là vết bánh xe máy thông thường. Điều đặc biệt là, anh nhìn thấy một chai nước lọc rỗng lăn lóc dưới đất, vỏ chai hơi móp méo, nhãn hiệu "Nước Tinh Khiết Sương Mai". Nhãn hiệu này khá phổ biến. Nhưng anh vẫn nhặt lên. Ngón tay anh chạm vào một vệt bẩn mờ trên cổ chai. *Có thể là dấu vân tay?*
"Vy, gọi đội giám định đến kiểm tra vệt bánh xe và chai nước này," Phong ra lệnh, tay đưa chai nước cho Vy. "Đặc biệt là dấu vân tay trên cổ chai." Anh đứng thẳng dậy, đưa mắt nhìn quanh. "Cái mùi vani caramel đó... em có ngửi thấy không?"
Vy hít hà. "Hình như có thật, nhưng rất nhạt. Giống mùi sữa tắm trẻ em hơn."
Phong lắc đầu. "Không phải sữa tắm trẻ em. Đây là mùi hương của một loại... sáp vuốt tóc hoặc nước hoa nam." Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu anh, khiến anh nheo mắt. *Một người đàn ông?*
Anh quay trở lại hiện trường chính, nơi Thiếu tá Hùng đang nói chuyện với ông Sáu Hiền. Ông lão bán nước mía, với làn da rám nắng và chiếc áo ba lỗ bạc màu, trông có vẻ hoảng sợ nhưng cũng đầy tò mò.
"Tội nghiệp con bé," ông Sáu Hiền vừa thở hổn hển vừa nói, đôi mắt đỏ hoe. "Sáng nào tôi cũng lên đây tập thể dục, chưa bao giờ thấy cảnh này. Nó nằm đó, úp mặt xuống, tôi cứ tưởng người ta say rượu ngủ quên, tới gần mới thấy... ôi trời đất ơi..." Ông lão run rẩy, đưa tay quệt mồ hôi trên trán. "Mùi hôi tanh nồng nặc, đến giờ vẫn ám ảnh tôi."
"Ông có thấy ai khả nghi không, ông Sáu?" Phong hỏi, giọng trầm ổn, cố gắng không làm ông lão thêm căng thẳng.
Ông Sáu gãi đầu. "Khả nghi ư? Đồi này ban đêm vắng tanh như chùa Bà Đanh ấy. Chắc có mỗi mấy cặp tình nhân lén lút lên đây tâm sự thôi. Nhưng mà, có một chuyện..." Ông lão ngập ngừng, nhìn quanh như sợ có ai nghe thấy. "Mấy hôm trước, tôi có thấy một người lạ mặt. Một người đàn ông, khoảng ba mươi tuổi, mặc áo khoác màu xanh navy, đội mũ lưỡi trai che kín mặt. Thường xuyên lên đồi vào buổi chiều tối, ngồi ở Ban công Hoàng Hôn này rất lâu, cứ như đang chờ đợi ai đó vậy. Tôi thấy hơi lạ vì ông ta không bao giờ mua nước của tôi, mà chỉ mang theo một chai nước suối lớn."
Phong và Vy trao đổi ánh mắt. *Áo khoác màu xanh navy. Chiếc khuy áo hình chim ưng có thể là từ áo khoác?*
"Ông có nhớ rõ đặc điểm người đàn ông đó không, ông Sáu?" Vy hỏi, đã rút sổ tay ra ghi chép.
"Trời tối, lại che mũ nên tôi không nhìn rõ mặt đâu cô. Nhưng cái dáng người thì cao ráo, vai rộng. Mà đặc biệt là, ông ta có cái mùi thơm gì đó rất lạ, thơm nhẹ nhàng nhưng khó quên lắm," ông Sáu Hiền cố gắng nhớ lại, nhíu mày. "Kiểu mùi vani vani ấy. Mà sao nay tôi không thấy ông ta nữa."
Phong cứng người. *Mùi vani caramel... sáp vuốt tóc hoặc nước hoa nam.* Và bây giờ là lời khai của ông Sáu Hiền. Sự trùng khớp này không phải ngẫu nhiên.
"Và nạn nhân... cô ấy là ai, ông Sáu có biết không?" Phong hỏi tiếp, cố gắng giữ vẻ bình thản.
Ông Sáu lắc đầu quầy quậy. "Không, tôi chưa từng thấy cô gái này trên đồi bao giờ. Khuôn mặt lạ hoắc. Chắc không phải người dân ở đây."
Phong cúi xuống, quan sát kỹ hơn thi thể. Nạn nhân có vẻ ngoài sang trọng, chiếc váy lụa, chiếc vòng cổ bạc, chiếc điện thoại đắt tiền. Không giống người lao động. *Một người từ thành phố?*
Một nhân viên pháp y tiến lại gần, đưa cho Phong một túi vật chứng nhỏ. "Đại úy, chúng tôi tìm thấy cái này."
Trong túi zip là một chiếc USB màu đen, kích thước nhỏ gọn. Không có nhãn hiệu, trông rất bình thường. Nhưng điều khiến Phong chú ý là nó được tìm thấy nằm gọn trong lòng bàn tay phải của nạn nhân, bị nắm chặt đến mức để lại vết bầm mờ nhạt. Đây chính là vật mà anh đã dự đoán trước đó.
"Chìa khóa mở khóa chiếc điện thoại," Vy lẩm bẩm, "hay một thông điệp cuối cùng?"
Phong cầm chiếc USB trong tay, cảm nhận sức nặng nhỏ bé của nó. Anh biết, trong cái vật nhỏ bé này, có thể chứa đựng bí mật của vụ án. Có thể là một lời tố cáo, một bằng chứng, hoặc một cái bẫy.
Bầu trời phía Đông đã bắt đầu ửng hồng, những tia nắng đầu tiên lấp ló sau rặng cây, xua đi màn sương đêm và nhuộm vàng Đồi Hoàng Hôn. Nhưng ánh sáng ấy không thể xua tan đi cái lạnh lẽo của tử khí và sự ghê rợn đang bao trùm nơi đây. Nụ cười của nắng sớm vô tình rọi vào đôi mắt vô hồn của người phụ nữ xấu số, càng làm tăng thêm vẻ bi thương.
Phong nhìn chiếc USB, rồi nhìn lên khuôn mặt nạn nhân. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh, sắc như lưỡi dao. *Nếu đây là một thông điệp, thì ai là người cô ấy muốn gửi gắm? Và ai là người đã ngăn cô ấy lại?*
Anh quay sang Vy, ánh mắt sắc như dao cạo. "Vy, ngay lập tức kiểm tra chiếc USB này. Tuyệt đối không để rò rỉ thông tin. Và tìm kiếm dữ liệu về nạn nhân, mọi hồ sơ mất tích gần đây của phụ nữ có đặc điểm tương tự. Đồng thời, lập tức rà soát tất cả camera an ninh trên các tuyến đường dẫn
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Mùi Hương Cố Ý
10,404 từ
🔒 Đăng nhập
8
Dấu Vết Nhân Tạo
7,466 từ
🔒 Đăng nhập
9
Hương Dạ Lý Vô Hình
10,552 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bóng Đêm Thơm Lừng
9,377 từ
🔒 Đăng nhập
11
Vết Nứt Giữa Hoàng Hôn
11,917 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lời Hứa Dưới Đồi Hoàng Hôn
12,087 từ
🔒 Đăng nhập
13
Bóng Đêm Hoàng Hôn Lột Trần
11,300 từ
🔒 Đăng nhập
14
Mùi Hương Của Kẻ Sát Nhân
9,355 từ
🔒 Đăng nhập
15
Đêm Đồi Dạ Lý Hương
11,356 từ
🔒 Đăng nhập
16
Bóng Đêm Thơm Lừng
7,276 từ
🔒 Đăng nhập
17
Mùi Hương Che Giấu
12,546 từ
🔒 Đăng nhập
18
Mùi Hương Của Bí Mật
6,861 từ
🔒 Đăng nhập
19
Kẻ Đứng Sau Lưng
9,194 từ
🔒 Đăng nhập
20
Dạ Lý Hương Và Hoàng Hôn Cuối
8,649 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?