Một cô gái trẻ bị ám ảnh bởi hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, cô tin rằng có một kẻ khác đang sống trong thế giới song song. Khi những cái chết bí ẩn bắt đầu xảy ra xung quanh cô, liệu đó là sự điên rồ, hay một kẻ sát nhân đang lợi dụng nỗi sợ hãi của cô để che giấu tội ác? Thám tử tâm lý được triệu tập để phân định ranh giới giữa thực và ảo.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 15 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Kẻ Trong Gương — Đọc thử miễn phí
Tiếng chuông điện thoại xé tan màn đêm tĩnh mịch của căn hộ nhỏ tầng thượng, dội thẳng vào màng nhĩ Trần Lập như một mũi khoan sắc lạnh. Anh giật mình, đôi mắt vốn đã hằn quầng thâm vì mất ngủ nay càng thêm nặng trĩu. Đồng hồ báo thức trên chiếc tủ đầu giường chỉ 2 giờ 17 phút sáng. Mùi cà phê đen nguội ngắt vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với hương giấy cũ từ chồng sách tâm lý học chất ngổn ngang cạnh giường. Anh vươn tay, những khớp ngón kêu khẽ, mò mẫm chiếc điện thoại đang rung bần bật trên mặt bàn gỗ sờn, ánh sáng xanh lờ mờ hắt lên khuôn mặt góc cạnh.
“Trần Lập đây.” Giọng anh khàn đặc, mỗi từ như phải vật lộn mới thoát ra được khỏi cổ họng khô khốc.
Đầu dây bên kia là giọng Thanh, nữ trung úy đội trọng án, một người ít khi gọi anh vào giờ này nếu không có chuyện cực kỳ khẩn cấp. Tiếng Thanh hốt hoảng, nghèn nghẹn, từng chữ như bị bóp méo qua nhiễu sóng: “Anh Lập! Là tôi, Thanh đây. Anh… anh đến ngay chung cư Thủ Thiêm cũ được không? Tầng 5, căn 503. Vừa có một vụ… có một vụ án mạng, hay tự sát, chúng tôi chưa rõ. Nhưng mà… tình cảnh rất kỳ lạ, tôi nghĩ anh nên xem xét.”
Chung cư Thủ Thiêm cũ. Một cái tên gợi lên hình ảnh những khối bê tông xám xịt, ẩm mốc, nằm im lìm giữa lòng Sài Gòn hoa lệ, như một vết sẹo cũ kỹ mà thời gian không thể xóa nhòa. Trần Lập thở dài, vuốt ngược mái tóc đen rối bù. “Tình cảnh kỳ lạ là sao, Thanh? Nói rõ hơn đi.” Anh chống khuỷu tay lên gối, cố gắng xua đi lớp sương mù trong đầu.
“Nạn nhân là một cô gái trẻ, Mai Anh, khoảng hai mươi tuổi. Cô ấy… cô ấy chết trong phòng tắm. Bằng dao, có vẻ là tự cắt cổ tay. Nhưng không phải chỉ vậy. Khắp phòng tắm, toàn bộ bề mặt phản chiếu… đều bị đập nát. Gương, kính tủ, thậm chí cả màn hình điện thoại đều vỡ vụn. Và… và trên tấm gương lớn còn sót lại trên tường, cô ấy đã viết gì đó… bằng máu.” Giọng Thanh run lên từng hồi, sự chuyên nghiệp thường thấy của cô đã bị đánh bật bởi một nỗi sợ hãi nguyên thủy.
“Viết gì?” Trần Lập ngồi thẳng dậy, sự buồn ngủ biến mất như chưa từng tồn tại. Một làn khí lạnh chạy dọc sống lưng anh, bất chấp cái nóng ẩm thường trực của Sài Gòn.
“Cô ấy viết… ‘Nó đã tìm thấy tôi. Nó ở trong gương.’ Chỉ vậy thôi. Lần này… có lẽ không phải là cô ấy điên rồi, anh Lập.” Thanh nói, giọng khẽ đi như một lời tự thú, một nỗi day dứt cũ.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Lời cuối của Thanh như một nhát dao khứa vào vết thương lòng của Trần Lập. "Lần này không phải cô ấy điên rồi." Nó gợi nhắc đến một vụ án cũ, một lỗi lầm mà anh vẫn mang theo. Anh gật đầu, dù biết Thanh không thể thấy. “Được rồi, tôi đến ngay. Giữ nguyên hiện trường, đừng động vào bất cứ thứ gì nữa.” Anh cúp máy, nhắm mắt lại. Hình ảnh những mảnh gương vỡ vụn, dòng chữ máu và cái chết bí ẩn trong đêm khuya cứ thế hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, kèm theo đó là mùi tanh nồng của máu và sự ghê rợn tột cùng.
Anh bật đèn phòng, ánh sáng vàng nhạt hắt lên những tờ giấy ghi chú dán đầy tường, những sơ đồ tâm lý phức tạp, những bức ảnh tội phạm mờ ảo. Trần Lập đứng trước tủ quần áo, chọn một chiếc áo sơ mi đen đơn giản và quần jean. Vài phút sau, anh đã bước ra khỏi căn hộ, khóa cửa cẩn thận. Tiếng khóa lạch cạch vang vọng trong hành lang tối om. Anh đi bộ xuống cầu thang, từng bước chân nặng nề. Chung cư nơi anh ở cũng cũ kỹ không kém, nhưng ít ra nó vẫn giữ được một vẻ yên bình nhất định, không như cái tên "Thủ Thiêm cũ" mà Thanh vừa nhắc đến, nghe đã thấy lạnh lẽo.
Anh bắt một chiếc Grab. Mùi nước hoa ô tô tổng hợp rẻ tiền xộc thẳng vào mũi, khiến anh hơi nhíu mày. Ngoài cửa sổ, Sài Gòn về đêm vẫn không ngủ. Những hàng quán vỉa hè vẫn sáng đèn, loáng thoáng tiếng người nói cười. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên những hàng cây cổ thụ, tạo nên những bóng đổ kỳ dị trên mặt đường ẩm ướt. Anh nhìn chăm chú vào hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa kính ô tô. Một khuôn mặt mệt mỏi, với đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa nhiều suy tư. Anh tự hỏi, liệu có một Trần Lập khác đang nhìn lại anh từ thế giới bên kia tấm kính đó không? Suy nghĩ này khiến anh rùng mình nhẹ.
Tới chung cư Thủ Thiêm, anh dễ dàng nhận ra hiện trường. Khu vực quanh căn hộ 503 đã bị phong tỏa bằng băng vàng. Mấy chiếc xe cảnh sát đỗ lộn xộn dưới sân, đèn pha nhấp nháy liên hồi, chiếu rọi lên những tán lá cây bàng khô khốc. Mùi thuốc sát trùng, mùi mồ hôi và một thứ mùi kim loại tanh tưởi quen thuộc của hiện trường án mạng phảng phất trong không khí. Vài người dân hiếu kỳ, lén lút đứng từ xa dòm ngó, ánh mắt họ đầy tò mò và sợ hãi.
Thanh đang đứng bên ngoài cửa căn hộ 503, dáng người nhỏ bé của cô như lọt thỏm giữa đám đồng nghiệp cao lớn. Khuôn mặt cô tái mét, đôi mắt đỏ hoe, có lẽ vì thiếu ngủ hoặc vì cảnh tượng bên trong. Cô mặc chiếc áo khoác cảnh phục, tay ôm chặt lấy cánh tay mình như thể đang cố gắng tự sưởi ấm. "Anh Lập!" Cô thở phào nhẹ nhõm khi thấy anh. "Cảm ơn anh đã đến."
Trần Lập không nói gì, chỉ gật đầu. Anh liếc nhìn vào bên trong căn hộ. Căn phòng khách bày biện đơn giản, có vẻ là nơi ở của một người trẻ tuổi. Một chiếc sofa cũ, bàn trà nhỏ với vài cuốn tạp chí thời trang. Không có gì bất thường, ít nhất là từ cái nhìn đầu tiên.
“Nạn nhân tên là Mai Anh, Nguyễn Ngọc Mai Anh, 22 tuổi. Sinh viên năm cuối ngành thiết kế đồ họa. Cô ấy sống một mình ở đây. Cha mẹ ly dị, mẹ sống ở nước ngoài, cha đã mất vài năm trước. Cô ấy có một người bạn thân tên là Hà My, đang chờ ở đồn. Cô gái này là người phát hiện ra nạn nhân.” Thanh trình bày một cách rành mạch, lấy lại vẻ chuyên nghiệp của mình, dù giọng cô vẫn còn hơi run.
“Hà My là ai?” Trần Lập hỏi, mắt vẫn không rời khỏi cánh cửa phòng tắm đóng hờ.
“Là cô gái mà anh đã gặp cách đây sáu tháng. Vụ án ở bệnh viện Nhi Đồng đó. Cô gái bị hội chứng hoang tưởng về hình ảnh phản chiếu. Cô ấy nói có một ‘kẻ khác’ sống trong gương của mình.” Thanh thì thầm, giọng hạ thấp. "Chính cô ấy là người đã gọi điện báo cảnh sát."
Trần Lập khựng lại. Hà My. Cái tên đó dội lại trong tâm trí anh. Sáu tháng trước, một cô gái trẻ được đưa vào khoa tâm thần sau khi cố gắng đập vỡ mọi tấm gương trong nhà, và nói rằng "kẻ trong gương" đang cố gắng giết cô. Anh đã dành vài tuần để phân tích, chẩn đoán, và cuối cùng kết luận cô mắc một dạng rối loạn tâm thần nhẹ, có thể điều trị bằng liệu pháp nhận thức hành vi. Anh nhớ rõ đôi mắt hoảng loạn của cô, nỗi sợ hãi tột cùng mà anh đã thấy ở cô bé. Giờ thì người bạn thân nhất của cô lại chết một cách bí ẩn, liên quan đến gương và một dòng chữ rợn người. Liệu có phải là sự trùng hợp? Hay đây chính là cái "kẻ trong gương" mà Hà My đã từng nói đến?
“Tôi cần gặp Hà My trước. Hiện trường cứ để đó, đừng vội vàng khám nghiệm. Đặc biệt là phòng tắm.” Trần Lập ra lệnh. Anh tin vào trực giác của mình. Nếu Hà My là người phát hiện, và cô có tiền sử bệnh lý về hoang tưởng gương, thì lời khai của cô sẽ là chìa khóa. Anh cần hiểu liệu có phải cô gái này đang thực sự điên rồ, hay có một kẻ nào đó đang lợi dụng nỗi sợ hãi của cô để gây án.
Thanh gật đầu, hiểu được sự cấp bách trong giọng nói của anh. “Được rồi. Tôi sẽ đưa anh đến đồn. Đội pháp y vẫn chưa vào phòng tắm, chỉ mới chụp ảnh bên ngoài và kiểm tra các dấu vết khác.”
Hai người quay ra xe cảnh sát. Trần Lập ngồi vào ghế phụ, nhìn ra ngoài cửa sổ. Sài Gòn giờ đã chìm vào màn đêm sâu hơn. Những hàng cây, những con hẻm tối đen như những cái miệng há hốc, nuốt chửng mọi ánh sáng. Anh tự hỏi, liệu thành phố này còn ẩn giấu bao nhiêu bóng tối phía sau vẻ hào nhoáng của nó? Chiếc xe lướt đi, đưa anh ra khỏi cái chung cư cũ kỹ đó, nhưng bóng ma của những mảnh gương vỡ vụn và dòng chữ máu vẫn ám ảnh tâm trí anh, không ngừng gặm nhấm.
---
Đồn cảnh sát quận 4, 3 giờ 35 phút sáng.
Hà My ngồi trong phòng thẩm vấn, một chiếc bàn vuông bằng gỗ ép và hai chiếc ghế nhựa màu xanh cũ kỹ là tất cả nội thất. Cô gái co ro trên ghế, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, mái tóc dài bù xù che gần hết khuôn mặt. Cô mặc chiếc áo phông bạc màu và quần jean sờn gối, có vẻ là bộ đồ cô mặc lúc chạy đến hiện trường. Đôi giày thể thao dính đầy bùn đất. Mùi ẩm mốc từ quần áo cô tỏa ra, trộn lẫn với mùi thuốc tẩy và giấy tờ cũ kỹ đặc trưng của đồn công an.
Trần Lập bước vào, Thanh đi phía sau anh. Thanh khẽ đặt một ly trà gừng nóng và một gói bánh quy lên bàn, đẩy về phía Hà My. “Em uống chút trà đi, My. Sẽ đỡ hơn đấy.”
Hà My không động đậy, chỉ run rẩy nhẹ. Cô vẫn cúi gằm mặt, đôi vai gầy gò rung lên bần bật. Trần Lập ngồi xuống ghế đối diện cô, cố gắng giữ một khoảng cách an toàn, nhưng đủ gần để tạo sự tin cậy. Anh quan sát cô gái. Đôi mắt thâm quầng, da mặt trắng bệch, đôi môi khô nứt. Có lẽ cô đã khóc rất nhiều, hoặc đã không ngủ từ lâu. Trên mu bàn tay trái cô có một vết xước dài, rỉ máu. Anh tinh ý nhận ra màu sơn móng tay của cô là màu tím lavender, một màu khá dịu dàng, trái ngược với tình trạng hiện tại của cô.
“Chào My.” Giọng Trần Lập trầm ấm, cố gắng trấn an. “Em còn nhớ tôi không? Trần Lập. Chúng ta đã gặp nhau ở bệnh viện.”
Hà My khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt cô sưng húp, đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào anh như thể anh là một bóng ma. Trong khoảnh khắc đó, Trần Lập thấy một tia kinh hoàng loé lên trong đáy mắt cô, không phải là nỗi sợ hãi thông thường, mà là một sự tuyệt vọng sâu sắc, dường như cô đã nhìn thấy tận cùng của địa ngục.
“Anh… Anh tin em mà, đúng không?” Cô khẽ hỏi, giọng nói khản đặc, yếu ớt như một sợi tơ mỏng manh sắp đứt.
Trần Lập không trả lời thẳng. “Tôi muốn nghe em kể chuyện, My. Từ đầu đến cuối. Chuyện gì đã xảy ra với Mai Anh?”
Hà My hít một hơi thật sâu, ngực phập phồng. Cô bắt đầu kể, giọng điệu rời rạc lúc đầu, nhưng dần dần trở nên mạch lạc hơn, như thể việc thuật lại câu chuyện đang giúp cô sắp xếp lại mớ hỗn độn trong tâm trí mình.
“Mai Anh… Mai Anh là bạn thân nhất của em. Chúng em sống cùng nhau hồi còn là sinh viên năm nhất, rồi sau đó Mai Anh chuyển ra ngoài. Cô ấy… cô ấy rất tốt, rất thông minh. Một nhà thiết kế tài năng. Cô ấy… cô ấy là người duy nhất tin em.”
Hà My dừng lại, cắn môi. “Tin em về… về kẻ trong gương.”
Trần Lập lắng nghe chăm chú, không ngắt lời. Thanh ngồi bên cạnh, lặng lẽ ghi chép.
“Em biết mọi người nghĩ em điên. Em biết. Nhưng em không điên. Em thề! Có một kẻ khác. Nó sống trong gương của em. Nó… nó giống hệt em, nhưng nó không phải em. Nó là một thực thể khác. Nó luôn ở đó, nhìn em, bắt chước em. Ban đầu, nó chỉ là một ảo giác. Nhưng rồi, nó bắt đầu cử động một cách khác thường. Khi em cười, nó nhếch mép. Khi em khóc, nó lại cười. Em đã cố gắng thoát khỏi nó. Em đã đập vỡ mọi tấm gương trong nhà. Nhưng nó vẫn ở đó… ở trong mắt em, trong bất kỳ bề mặt phản chiếu nào.”
Trần Lập gật đầu nhẹ. Anh nhớ lại hồ sơ bệnh án của cô. Hội chứng tự hoang tưởng phản chiếu, còn gọi là “Mirror Self-Misidentification.” Một dạng ảo giác hiếm gặp, nơi bệnh nhân tin rằng hình ảnh phản chiếu của họ không phải là chính họ.
“Rồi sao nữa?” Trần Lập hỏi, giọng nhẹ nhàng.
“Khoảng hai tuần trước, em đến thăm Mai Anh. Cô ấy có một chiếc gương lớn ở phòng khách, loại gương cổ điển với khung gỗ chạm khắc cầu kỳ. Em đã nói với cô ấy về ‘kẻ trong gương’ của em. Mai Anh lúc đầu cũng cười, nhưng em đã cho cô ấy xem. Em đứng trước gương, và em nhìn vào mắt nó. Em bảo Mai Anh nhìn thật kỹ. Và cô ấy đã thấy. Cô ấy đã thấy một cái gì đó khác lạ trong mắt nó.” Hà My rùng mình.
“Mai Anh thấy gì?” Trần Lập hỏi, giọng điệu không thay đổi, nhưng ánh mắt anh sắc như dao cạo.
“Cô ấy không nói rõ. Cô ấy chỉ nói… ‘Nó có vẻ không hài lòng.’ Rồi cô ấy bắt đầu cảm thấy lo sợ. Cô ấy bảo em đừng đến gần gương nữa. Cô ấy còn nói rằng cô ấy cũng bắt đầu thấy những điều kỳ lạ trong gương của mình. Những hình ảnh mờ ảo, những cái bóng lướt qua. Em bảo cô ấy hãy đập vỡ gương đi, giống như em. Nhưng cô ấy không chịu. Cô ấy nói đó là chiếc gương bà ngoại cô ấy để lại, rất có giá trị. Cô ấy chỉ… chỉ che nó lại bằng một tấm vải đen.”
Trần Lập ghi chú. Chiếc gương cổ, có giá trị. Tấm vải đen che phủ. Điều này phù hợp với một người tin vào những điều tâm linh hoặc ít nhất là muốn thử nghiệm một giải pháp "tâm linh" cho một vấn đề tâm lý.
“Tối qua, khoảng 1 giờ sáng,” Hà My tiếp tục, giọng cô lại run rẩy. “Em không ngủ được. Em có một linh cảm xấu. Em gọi cho Mai Anh, không được. Em nhắn tin Zalo, cũng không thấy trả lời. Em biết Mai Anh rất thích thức khuya làm việc, nhưng cô ấy luôn trả lời tin nhắn của em. Em lo lắng quá, nên em bắt Grab đến chung cư của cô ấy. Khoảng 1 giờ 45
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Bóng Gương Lật Mặt
7,049 từ
🔒 Đăng nhập
9
Gương Vỡ Lời Thề
9,949 từ
🔒 Đăng nhập
10
Thế Giới Phản Chiếu
9,155 từ
🔒 Đăng nhập
11
Vết Nứt Thứ Ba
9,633 từ
🔒 Đăng nhập
13
Kẻ Soi Gương
13,385 từ
🔒 Đăng nhập
14
Mảnh Vỡ Hiện Thực
7,760 từ
🔒 Đăng nhập
16
Sự Thật Trong Gương
4,190 từ
🔒 Đăng nhập
18
Gương Vỡ Loang
11,810 từ
🔒 Đăng nhập
19
Bóng Gương Sống Dậy
11,481 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bóng Hình Vỡ Tan
6,298 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?